Tâm Sự với Huynh Đệ Mới!
Con đường giáo pháp các bạn đang đi đã được hướng dẫn cụ thể, những mục tiêu cần đến đã được xác định rành mạch, thành quả bước đầu trên hành trình của các bạn cho thấy con đường đang đi và mục tiêu sẽ đến của các bạn là đúng đắn!
Các bạn!
Mấy ngày gần đây, mình nhận được rất nhiều tâm sự của các HĐ mới với nội dung gần như giống nhau! Các vị HĐ ấy tâm sự như sau:
-“Thầy ơi! Khổ, phiền não, kiết sử của bản thân giảm thiểu rất nhiều từ khi trở thành HĐ Lý Gia! Tuy nhiên, thỉnh thoảng vẫn còn sinh tâm, sinh pháp, thậm chí lo âu! Tất nhiên những thứ ấy khi hiện lên, chúng con mau chóng phát hiện và quở trách... Có lúc chúng lặn mất sau khi phát hiện, nhưng cũng có lúc phải mất vài ba giờ chúng mới tịch diệt! Làm thế nào để vĩnh viễn các thứ ấy không còn hiện khởi...?”
Các bạn!
Chỉ trong thời gian ngắn, với quá trình tu tập một vài tháng từ ngày trở thành HĐ Lý Gia mà những thứ như khổ, phiền não, kiết sử, lậu hoặc đã tịch diệt phần lớn trong tâm thức của các bạn... Theo mình, đây là một trong những thành quả được coi là “hiếm có khó được” đối với người tu hành xưa nay! Những món như vậy, thật tình mà nói, trước giờ hầu như đa số người tu hành phải cất công cả một đời tu tập vẫn chưa thể giải quyết!
Về việc, các món ấy tuy có tịch diệt nhưng thỉnh thoảng tâm pháp hư vọng vẫn còn hiện khởi, và chúng lặn mất ngay hay sau vài ba tiếng đồng hồ mới tịch diệt chẳng có gì là ghê gớm và cần quan tâm đâu các bạn ạ!
Vì rằng, quá trình tu tập một vài tháng của các bạn chưa phải là thời gian rèn luyện đủ để tâm thức hoàn toàn tịch diệt các thứ hư vọng! Khổ, phiền não, kiết sử, lậu hoặc, lo âu, sinh tâm, sinh pháp v.v... là những thứ đã được các bạn huân tập bao nhiêu đời kiếp, nay những thứ ấy đã trở thành vết hằn trong tâm thức, trở thành nếp nghĩ suy khó bỏ! Nó giống như con đường mòn có từ lâu xa, giống như vết thương hằn sâu trong da thịt! Bây giờ các bạn đã giác ngộ, lối mòn cũ không còn sử dụng, vết thương đã bắt đầu lành... Nhưng không vì thế mà lối mòn không còn dấu tích tức thì, hoặc vết thương dù đã lành không có nghĩa vết sẹo trên da thịt liền ngay như những nơi không có thương tích! Mà tất cả còn phải đợi thời gian mọi thứ mới có thể trở về nguyên trạng!
Để minh hoạ cho việc tu tập hiện tại của các bạn, mình xin đưa ra một ví dụ! Nhân ví dụ, các bạn sẽ tự biết bản thân cần làm gì trong thời gian tới!
Giống như một người lữ hành, người ấy biết rõ con đường đi, các mục tiêu mình sắp đến và đã sắm sửa đầy đủ phương tiện!
Trên lộ trình người lữ hành đi qua, có những đoạn đường thuận lợi, nhưng cũng có những đoạn đường trắc trở cần phải giải quyết mới có thể tiếp tục hành trình! Vấn đề đặt ra ở đây là, người lữ hành sau khi giải quyết những trắc trở, người ấy có tiếp tục đi tới hay không? Nếu người ấy sau khi vượt qua các trở ngại, rồi nỗ lực đi tiếp thì, sớm muộn gì người ấy cũng sẽ đặt chân đến những nơi cần đến!
Điều quan trọng đối với người lữ hành, không phải chuyện buồn, vui, thuận lợi hay gian nan trên hành trình của mình mà, con đường người lữ hành đã chọn có đưa đến các mục tiêu cần đến hay không? Và người lữ hành có biết rõ các nơi mình cần đến? Nếu con đường đang đi là đúng, dấu hiệu các nơi cần đến giống như những gì đã được chỉ dẫn thì, một vài trở ngại nhỏ không phải là điều gì lớn lao cần quan tâm!
Các bạn!
Con đường giáo pháp các bạn đang đi đã được hướng dẫn cụ thể, những mục tiêu cần đến đã được xác định rành mạch, thành quả bước đầu trên hành trình của các bạn cho thấy con đường đang đi và mục tiêu sẽ đến của các bạn là đúng đắn! Giờ là lúc, như người đi xa, thỉnh thoảng ghé lại thăm thú vài thị trấn, uống vài li cà phê, nghe một buổi ca nhạc, mua thêm đôi giày mới, thậm chí viếng một đám tang v.v... rồi đi tiếp không phải là trở ngại đâu các bạn ạ! Thậm chí những thứ ấy sẽ giúp các bạn hiểu hơn về con đường mình đã đi qua, làm phong phú thêm vốn kiến thức để sau này các bạn giúp người đi sau thuận lợi hơn!
Việc học tập giáo pháp cũng giống như việc học tập văn hoá! Một đứa trẻ cho dù học hết một cấp học nào đó, không có nghĩa đứa trẻ đó giải quyết rốt ráo tất cả các bài toán trong cấp học của mình! Chỉ cần bạn ấy nỗ lực học lên các cấp học cao hơn, những bài toán khó trong cấp học hiện tại lúc ấy sẽ tự giải quyết một cách dễ dàng! Vì thế, những tập khí, những thói quen sinh tâm, sinh pháp của các bạn trong giai đoạn này không phải là thứ gì ghê gớm đâu các bạn ạ, thời gian sau các thứ ấy sẽ tự hết!
Chúc các bạn an vui, tinh tấn trên con đường các bạn đang đi, nhất định một vài tập khí sinh tâm, sinh pháp, lo âu v.v... sẽ như vài đám mây phiêu lãng, điểm xuyết để bầu trời trong xanh ngày thu thêm đẹp!
16/12/2021
LÝ TỨ
Bạn cảm nhận bài viết thế nào?


