Thư Của Bằng Hữu Tuệ Hải !!!
Chuyên mục Lý Tứ Hỏi Đáp số 76.2026 với chủ đề: Thư Của Bằng Hữu Tuệ Hải !!!
Các bạn !!!
Mấy tuần rồi, sau kì trả lời một trăm lẻ tám câu hỏi liên quan Vô Thanh Luận, chuyên mục không nhận được tin tức hay thắc mắc nào từ bằng hữu Tuệ Hải...!!! Sáng nay, được tin bằng hữu ấy đã nhận sách từ người cháu, Lý Tứ rất vui...Hi vọng, những cuốn sách ấy, có thể giúp bằng hữu hiểu rõ hơn về tác giả của nó, cũng như quan điểm "Phật đạo là một nền giáo dục" của Lý Gia...!!!
Lý Tứ cảm kích vô cùng khi đọc những dòng phân tích hai bài viết "Tản Mạn Nhân Mùa Phật Đản" và "Bài Tráng Ca Bất Tử"...!!! Có thể nói, những phân tích của bằng hữu đã chạm đến tầng sâu mà Lý Tứ muốn gởi gắm...!!! Chân thành cảm ơn bằng hữu...!!! Kính chúc bằng hữu và quyến thuộc có một mùa Phật đản an vui, hạnh phúc, thấm đẫm đạo vị...!!!
Sau đây là thư của bằng hữu Tuệ Hải:
"Kính gửi Tác giả Lý Tứ,
Tuệ Hải đã nhận được sách của Thầy, thực sự rất biết ơn Thầy đã trân trọng ký tặng và gửi sách cho tôi. Tôi nhất định sẽ đọc kỹ từng cuốn, nếu có điểm nào chưa rõ cần trao đổi, tôi sẽ tiếp tục viết thư tới chuyên mục để được vấn đạo cùng Thầy.
Thưa Thầy Lý Tứ,
Nhân mùa Phật Đản 2026 đang đến gần, hôm qua tôi đọc hai bài viết của Thầy: “Tản mạn nhân mùa Phật Đản” và “Bài Tráng Ca Bất Tử”. Một bài như tiếng chuông nhắc bổn phận của người con Phật; một bài như khúc trường ca dựng lại hành trình vĩ đại của Đức Phật - bậc Đại Trượng Phu đi tìm chân lý. Trong lòng đầy xúc động và hạnh phúc, nên tôi xin viết đôi dòng chia sẻ tới Thầy.
Trong bài “Tản mạn nhân mùa Phật Đản”, Thầy không chỉ nói đến niềm vui treo cờ, kết hoa, mừng ngày Đấng Từ Phụ đản sanh, mà còn nhấn mạnh rằng người Phật tử phải biết “biết ơn, báo ơn và gìn giữ tài sản trí tuệ của Đức Phật”. Thầy xem giáo pháp của Đức Thế Tôn là tài sản vô giá mà người con Phật không được quyền quên, không thể không báo đáp, và phải có bổn phận giữ gìn, phát huy.
Điều tôi xúc động nhất là Thầy nhắc nhở, mùa Phật Đản không chỉ dừng lại ở lễ nghi. Đèn hoa bên ngoài là đẹp, nhưng đèn trí tuệ trong tâm mới là chỗ báo ân chân thật. Thầy nhắc người tu phải tự nỗ lực, không rời chánh niệm, quyết tâm thành tựu lời Phật dạy; rồi đem điều mình thành tựu được mà chia sẻ như pháp cho người khác; và khi chưa đạt mục tiêu cuối cùng của Phật đạo thì chưa được buông lung, chưa được tự mãn.
Đọc đến đó, tôi thấy hổ thẹn. Vì nhiều khi chúng ta mừng Phật Đản rất trang nghiêm bên ngoài, nhưng trong lòng lại chưa thật sự sống đúng tinh thần của ngày Phật ra đời. Nếu Phật đản sanh vì một đại sự nhân duyên, thì người con Phật không thể chỉ mừng ngày ấy bằng hương hoa, mà phải mừng bằng sự chuyển hóa chính mình. Học tập để giác ngộ và giúp người giác ngộ - ấy mới là một đóa hoa thật sự dâng lên Đức Từ Phụ.
Còn “Bài Tráng Ca Bất Tử” lại đem đến một cảm xúc khác: mạnh mẽ, bi tráng, cô độc mà rực sáng. Hình ảnh “người Tráng Sĩ” dứt áo ra đi, rời bỏ cái vui thế tục, rồi đi qua cả cực đoan khổ hạnh, cuối cùng nhận ra chân lý không nằm ở đầu này hay đầu kia của đối đãi, là một hình ảnh rất đẹp về hành trình của Đức Phật trước đêm thành đạo.
Tác phẩm cho thấy người tìm đạo chân chính không kẹt, chấp vào hai thái cực khổ vui làm cứu cánh. Người đời dễ bị trói bởi hưởng thụ; người tu lại dễ bị trói bởi khổ hạnh, bởi ý niệm rằng càng khổ càng gần đạo. Nhưng chân lý không nằm trong sự hành hạ thân tâm, cũng không nằm trong sự buông lung hưởng lạc. Nó hiện ra khi người Tráng Sĩ đặt gánh nặng xuống, thấy rõ mê lầm của cả hai phía cực đoan.
Đọc “Bài Tráng Ca Bất Tử”, tôi có cảm giác không phải đang đọc một đoạn văn, mà đang nghe tiếng bước chân của một bậc vĩ nhân đi qua đêm dài ba cõi. Có cô độc, có kham khổ, có lầm lẫn, có tỉnh giác, rồi có ánh sáng. Nhưng ánh sáng ấy không phải ánh sáng để trang điểm cho một huyền thoại, mà là ánh sáng làm đổi vận mệnh của muôn loài.
Nếu bài “Tản mạn nhân mùa Phật Đản” nhắc người con Phật phải biết báo ân bằng tu tập, thì “Bài Tráng Ca Bất Tử” nhắc ta nhớ vì sao ân ấy sâu dày đến vậy. Đức Phật không để lại cho đời một hệ thống tín ngưỡng để tôn thờ suông; Ngài để lại con đường thoát khổ, một gia tài trí tuệ, một khả năng giải phóng tận gốc cho tâm thức chúng sanh.
Bởi vậy, nhân mùa Phật Đản 2026, đọc hai bài này của Thầy Lý Tứ, tôi cảm nhận rõ hơn rằng: Mừng Phật Đản không phải chỉ là nhớ ngày Đức Phật ra đời, mà là tự hỏi trong lòng mình, hôm nay trí tuệ có được sinh ra hay chưa? Từ bi có được sinh ra hay chưa? Hạnh xả có được sinh ra hay chưa? Một con người mới, bớt mê lầm hơn hôm qua, có được sinh ra trong chính thân tâm này hay chưa?
Nếu trong mùa Phật Đản này, mỗi người con Phật đều tự thắp lên một ngọn đèn chánh niệm, tự gìn giữ gia tài trí tuệ của Như Lai bằng sự học tập chánh Pháp, tự báo ân Đức Phật bằng sự tu hành chân thật, thì đó mới là mùa Phật Đản sống động nhất.
Xin thành kính tri ân Thầy Lý Tứ đã để lại những trang viết vừa có chất văn, vừa có đạo lực, vừa có tiếng gọi ẩn chứa từ bi và trí tuệ. Những trang viết ấy không chỉ để đọc, mà để soi; không chỉ để hiểu thêm về Phật đạo, mà để quay lại con đường tu tập nơi chính mình.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Trân trọng cảm ơn tác giả Lý Tứ!
20/05/2026 - 8:34:20
Tuệ Hải - Bắc Ninh" (Hết thư)
Chúc bạn đọc an vui, tinh tấn, thành công trong học tập...!!!
Rất mong nhận được những câu hỏi lí thú, bổ ích từ mọi người...!!!
- Các bạn có thể gửi câu hỏi theo đường link sau: https://forms.gle/HooJiZeXLBNokpUx8
- Hoặc đặt câu hỏi trực tiếp từ Website LyTu.Vn
20/05/2026
LÝ TỨ
Bạn cảm nhận bài viết thế nào?


