Thức Mê và Vô Minh Có Mối Liên Hệ Nào Không ???

Chuyên mục Lý Tứ Hỏi Đáp Số 21.2025 với chủ đề: Thức Mê và Vô Minh Có Mối Liên Hệ Nào Không ???

Tháng 8 23, 2025 - 20:08
 0  116
Thức Mê và Vô Minh Có Mối Liên Hệ Nào Không ???
- LÂU LÂU MỚI THẤY ANH NHÀ GIÀU !!!

Các bạn !!!

Mình vừa nhận được một số thắc mắc của bạn đọc Pháp Tánh ở Huế...Nội dung như sau:

"Thưa Tác giả Lý Tứ,

Tôi vốn thích đọc và tìm hiểu các chủ đề về Phật pháp.

Thời gian gần đây tôi tình cờ đọc được một bài báo về sự kiện ra mắt sách của ông tại Hà Nội. Tôi thấy hứng thú với cách tiếp cận Phật Pháp như một nền giáo dục mà ông đề xướng.

Vì tò mò, tôi tìm đến các bài viết của ông trên trang lytu.vn. Với sự thâm nhập của mình vào Phật pháp, tôi thực sự bị cuốn hút bởi những luận giải của ông, đặc biệt là bài viết "Hữu Vô Sơ Yếu Luận." Bài viết đã mở ra cho tôi một góc nhìn mới về nhiều khái niệm mà tôi từng nghĩ đã thấu triệt.

Từ góc độ của một người tu học, tôi xin mạnh dạn trình bày ba câu hỏi để được ông chỉ giáo thêm.

1. Trong bài viết, ông giải thích rằng "thức mê" là nhân tố tạo nên cõi hữu. Xin ông làm rõ thêm khái niệm "thức mê" này. Phải chăng "thức mê" ở đây đồng nghĩa với "vô minh" trong giáo lý Duyên khởi, hay nó có một hàm ý đặc biệt nào khác, chỉ rõ một trạng thái tâm thức cụ thể hơn? Liệu việc diệt trừ "thức mê" có đồng nghĩa với việc đoạn trừ vô minh, và nếu không, thì mối liên hệ giữa hai khái niệm này là gì?

2. Ông nhấn mạnh "nghĩa không" là cảnh giới xuất thế. Tuy nhiên, trong nhiều kinh điển, "không" thường được hiểu là tánh Không (Śūnyatā), tức là sự không có tự tính của vạn pháp. Xin ông giải thích rõ hơn về "nghĩa không" mà ông đề cập. "Nghĩa không" ở đây có phải là một trạng thái đạt được sau khi thấu suốt tánh Không, hay nó ám chỉ một điều gì đó khác biệt, một cảnh giới thực sự vượt thoát khỏi cõi hữu và vô?

3. Bài viết đề cập đến việc "giúp người tu hành không bị vướng mắc vào hai nghĩa hữu vô." Đây là một lời khuyên rất quan trọng. Tuy nhiên, xin ông cho biết, trong thực tiễn tu tập, làm thế nào để người tu học có thể nhận biết và thoát ly khỏi sự chấp thủ vào "hữu" và "vô"? Có phải đây là một quá trình nhận thức liên tục hay là một khoảnh khắc giác ngộ? Và liệu có một phương pháp tu tập cụ thể nào, chẳng hạn như thiền quán, có thể giúp người tu hành đạt được trạng thái không vướng mắc này một cách hiệu quả?

Tôi xin chân thành cảm ơn và kính mong nhận được sự giải đáp từ ông.

Huế, ngày 21 tháng 08 năm 2025 - 12:51:24 - Pháp Tánh - Huế"

Pháp Tánh và bạn đọc thân mến !!!

Lời đầu tiên, Lý Tứ xin chân thành cảm ơn bạn đọc Pháp Tánh đã dành thiện cảm đối với quan điểm "Phật đạo là một nền giáo dục"...!!!

Về câu: "Từ góc độ của một người tu học, tôi xin mạnh dạn trình bày ba câu hỏi để được ông chỉ giáo thêm..." thì, Lý Tứ không dám nhận hai từ "chỉ giáo"...!!! Mà, chỉ ngưỡng mong, những luận giải thô thiển của bản thân sau khi gởi ra, được bạn đọc gần xa vui vẻ đón nhận, cũng như góp ý...nếu thấy luận giải nào đó còn chưa hoàn toàn phù hợp với giáo pháp của đấng Từ Phụ...!!! Rất mong...!!!

Đối với các thắc mắc của Pháp Tánh...Mình xin lần lượt trả lời:

- Hỏi:
1. "Trong bài viết, ông giải thích rằng "thức mê" là nhân tố tạo nên cõi hữu. Xin ông làm rõ thêm khái niệm "thức mê" này. Phải chăng "thức mê" ở đây đồng nghĩa với "vô minh" trong giáo lý Duyên khởi, hay nó có một hàm ý đặc biệt nào khác, chỉ rõ một trạng thái tâm thức cụ thể hơn? Liệu việc diệt trừ "thức mê" có đồng nghĩa với việc đoạn trừ vô minh, và nếu không, thì mối liên hệ giữa hai khái niệm này là gì?"

- Trả lời:
Đúng !!! Thức mê là cách nói khác của vô minh...!!! Khác hơn, thức mê như ngọn đèn bị tắt...Vô minh như căn phòng vụt tối...!!!

Theo giáo lý Duyên Khởi..."Cái này có nên cái kia có...Cái này không nên cái kia cũng không..." Từ nguyên lí này, học thuyết 12 nhân duyên ra đời...Theo 12 nhân duyên thì, thức mê thuộc "nhóm tiền tế" gồm "vô minh, hành, thức, danh sắc"...!!! Nếu vô minh chấm dứt, hành tâm tự dừng, thức lập tức chuyển thành trí...!!! Như ngọn đèn thắp lên, căn phòng bừng sáng...!!!

Thành ra, đoạn trừ vô minh đồng nghĩa việc biến thức mê thành trí sáng (phép quán luân chuyển)...Hoặc, chuyển thức mê thành trí sáng, lập tức vô minh không còn (phép quán hoàn diệt)...!!!

- Hỏi:
2. "Ông nhấn mạnh "nghĩa không" là cảnh giới xuất thế. Tuy nhiên, trong nhiều kinh điển, "không" thường được hiểu là tánh Không (Śūnyatā), tức là sự không có tự tính của vạn pháp. Xin ông giải thích rõ hơn về "nghĩa không" mà ông đề cập. "Nghĩa không" ở đây có phải là một trạng thái đạt được sau khi thấu suốt tánh Không, hay nó ám chỉ một điều gì đó khác biệt, một cảnh giới thực sự vượt thoát khỏi cõi hữu và vô?"

- Trả lời:
* Không tánh (Śūnyatā): Là một trong ba đặc tính thuộc về "bản chất" (sự thật, thiệt tướng) của thân, tâm, thế giới và các pháp...!!! Nếu nói đầy đủ thì, thân, tâm, thế giới và các pháp có ba đặc tính cơ bản, đó là: "Không tự tánh, không tự tướng, không tự ngã..." !!!

* Nghĩa không hay rốt ráo không: Là cảnh giới (tâm, trí chứng) của đạo xuất thế...!!!

Muốn thực chứng cảnh giới này, trước tiên hành giả phải thành tựu vô sanh tâm và vô sanh pháp...!!!

Sau khi thành tựu 2 vô sanh, thể nhập cảnh giới không tâm, không pháp...Hành giả phải dùng huệ Bát Nhã soi chiếu để thành tựu cảnh giới rốt ráo không và sau đó thấu đạt "nghĩa không" chơn thiệt...!!! Giống như sau khi nước đục đã được lóng trong, người ta phải dùng nhiệt, tia UV, hoặc UVC để khử các mầm bệnh tiềm ẩn trong đó...!!!

* Không tánh (tánh không) là học pháp, thuộc về nhận thức...!!! Rốt ráo không là cảnh giới thuộc về tâm chứng...!!! Nghĩa không là cảnh giới thuộc về trí chứng...!!!

* Tâm chứng và trí chứng đều thuộc về cảnh giới xuất thế...Nên nó siêu quá hai khái niệm hữu và vô của thế gian (pháp), lại càng không phải cảnh giới mà "thọ, tưởng" đã được tịch diệt từ các loại định như Diệt Thọ Tưởng Định, hoặc Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ Định...!!!

- Hỏi:
3. "Bài viết đề cập đến việc "giúp người tu hành không bị vướng mắc vào hai nghĩa hữu vô." Đây là một lời khuyên rất quan trọng. Tuy nhiên, xin ông cho biết, trong thực tiễn tu tập, làm thế nào để người tu học có thể nhận biết và thoát ly khỏi sự chấp thủ vào "hữu" và "vô"? Có phải đây là một quá trình nhận thức liên tục hay là một khoảnh khắc giác ngộ? Và liệu có một phương pháp tu tập cụ thể nào, chẳng hạn như thiền quán, có thể giúp người tu hành đạt được trạng thái không vướng mắc này một cách hiệu quả?"

- Trả lời:
Tất cả các cảnh giới của Phật đạo đều do giác ngộ mà chứng nhập...!!! Mọi tạo tác phát xuất từ việc: Dùng ý chí bức tử ý thức, cột trói vọng tưởng, tư niệm, tư lường, thầm ý...vv...đều không thể đến được...!!!

Mà, giác ngộ chính là sự "hoát nhiên nhận ra" điều gì đó...sau quá trình học tập như pháp và tư duy như pháp...!!! Quá trình này có thể rất dài (tiệm), cũng có thể cực ngắn (đốn)...tuỳ vào cơ trí, công đức, phước báu, nhân duyên...của mỗi người...!!!

Nếu không được "học tập như pháp" và "tư duy như pháp" thì, sẽ khó có một phương pháp tu tập hay thiền quán nào giúp ta "giác ngộ như pháp"...!!!

Bởi lẽ, bất kì phương pháp tu hành hay thiền quán nào mà bản thân việc làm ấy không được dẫn khởi bởi giáo pháp chân chánh (như pháp) thì, sẽ trở thành việc làm của "phi như lí tác ý"...Nhất định, không thể đưa đến "giác ngộ chân chánh"...!!!

Hy vọng, những trả lời vừa rồi, có thể giúp Pháp Tánh và bạn đọc có thêm một vài góc nhìn nào đó về một số cảnh giới của Phật đạo...!!! Chúc mọi người an vui, tinh tấn, thành tựu như pháp...!!!

Rất mong nhận được những câu hỏi lí thú và bổ ích từ mọi người...!!!

- Các bạn có thể gửi câu hỏi theo đường link sau: https://forms.gle/HooJiZeXLBNokpUx8

- Hoặc đặt câu hỏi trực tiếp từ Website LyTu.Vn

21/08/2025
LÝ TỨ

Bạn cảm nhận bài viết thế nào?

like

dislike

love

funny

angry

sad

wow