Tản Mạn Chiều Mưa Sau Bão Số 5

Không phải bây giờ, trong HĐ chúng ta. Mà dưới thời Phật, xưng tán, khích lệ, an ủi, giúp nhau hưng phấn trong tu tập là một thứ “sinh hoạt không thể thiếu”. Nó là loại “văn hoá vô lậu”, việc làm này giúp người tu hành “thành tựu tuỳ hỉ tâm” thành tựu vô uý tâm” và vị lai thành tựu “vô uý thí”.

Tản Mạn Chiều Mưa Sau Bão Số 5

Các bạn !!!

Từ sáng đến giơ, do ảnh hưởng của bão số 5, trời mưa suốt… Ngồi bó gối trong nhà đọc sách !!!

Mình vừa có cuộc trao đổi ngắn với Diệu Hoa về đề tài phước báu hữu lậu và phước báu vô lậu… Đây là đề tài mà hầu như người tu hành nào cũng quan tâm !!! Trong khi đang trao đổi, Giàu từ Nhật gọi về, nhưng một lúc không thể trao đổi với hai người nên đành hẹn bạn ấy dịp khác !!! Thật ra, mình không muốn bạn này uống thuốc của bạn kia, nên hẹn Giàu trao đổi lúc khác mới là lí do chính yếu !!!

Hôm trước, SĐ Giác Minh có đến thăm mình !!! Và trên đỉnh đầu của vị Sư Đệ này vết thương của sáu cái liều được đốt trước đó vài ngày chưa lành !!! Chúc SĐ hoàn thành tâm nguyện !!!

Trong lúc đọc sách, bắt gặp bài viết của SĐ Giác Minh từ TCTT hồi hai năm về trước và bài Văn Hoá Tuỳ Hỉ được viết hồi 2014 !!! Mình copy hai bài viết này gởi đến mọi người, như một lời chúc lành đến vị SĐ một lòng vì đạo pháp !!!

19/09/2020
LÝ TỨ

VĂN HOÁ TUỲ HỶ (Trích ANH LẠC LUẬN 1)

Các bạn !!!

Xưng tán, khích lệ, an ủi, giúp nhau hưng phấn trong tu tập là nét “văn hoá rất riêng của Phật Đạo”, điều này chỉ có trong Phật Đạo.

Không phải bây giờ, trong HĐ chúng ta. Mà dưới thời Phật, xưng tán, khích lệ, an ủi, giúp nhau hưng phấn trong tu tập là một thứ “sinh hoạt không thể thiếu”. Nó là loại “văn hoá vô lậu”, việc làm này giúp người tu hành “thành tựu tuỳ hỉ tâm” thành tựu vô uý tâm” và vị lai thành tựu “vô uý thí”.

Ngoài kia, người ta đang tìm từng chút sơ hở của nhau để chỉ trích, người ta xưng tán nhau từ cửa miệng nhưng thù ghét nhau trong tâm, người ta ca ngợi nhau bằng những lời lẻ hoa mỹ trước đám đông nhưng chê bai nhau trong chỗ riêng tư, người ta tán tụng nhau như một thứ vũ khí làm mất cảnh giác để chực chờ hạ bệ nhằm tranh dành điều gì đó.

Nói chung, họ chung sống với nhau trong tâm trạng sợ hải, nghi ngờ, đố kỵ, cảnh giác cao độ và rất não lòng khi được nghe một ai đó xưng tán người khác, chứ không phải xưng tán chính họ, thậm chí kiêng dè, dòm ngó thành tựu của người. Vì thế, việc xưng tán bằng tấm lòng, như pháp đối với họ chỉ là chuyện “cõi trên” !!! Thậm chí những câu xưng tán khi được nghe, trở thành “đao kiếm xuyên tâm” !!! Cho nên, đả kích sự xưng tán là con đường họ chọn và nhất định sẽ thành tựu.

Vì sao nó lại như vậy ???

Tất cả chỉ vì cái ngã, chỉ vì miếng mồi lợi danh, chỉ vì những thành tựu hư ảo và không như pháp mà họ rắp tâm chiếm hữu bằng mọi giá. Hoặc họ đến với nhau để hy vọng đắc thành một điều gì đó, mà điều họ mong đợi không từng có trong giáo pháp của Chư Phật !!!

Trong khi đó, HĐ chúng ta đến với nhau bằng giáo Pháp chư Phật, bằng tinh thần vô ngã, bằng sự an vui do xả bỏ, bằng bình yên nội tâm do không sợ mất, bằng niềm vui trước những thành tựu của đồng môn, bằng sự dang tay đón nhận tất cả những ai muốn giác ngộ không phân biệt thân thù, bằng cái vui khi thấy người khác thành tựu, bằng tấm lòng nhân ái “rất bình thường nhưng không tầm thường” !!!

Nói chung, tự mình giác ngộ chân thật và chân thật giúp người giác ngộ, là con đường và mục đích duy nhất của HĐ chúng ta, ngoài ra không có mục đích khác. Vì thế, nhất định chúng ta sẽ không có “một tâm ý khác” như ngoài kia !!!

Các bạn !!!

Chúng ta quyết đi trên con đường mà chư Phật và chư thánh xưa đã đi, mỗi bước đi của chúng ta, hoa thơm từ bi nở rộ, trái ngọt hỷ xả đầy cành. Những thứ này là hành trang, là đôi chân, là ý chí, là tâm nguyện của chính chúng ta. Vì thế, khen tặng, tuỳ hỉ, vui mừng khi người khác có được điều tốt là những việc cần có và thực hiện thường xuyên trong mỗi HĐ chúng ta. Có thực hiện như vậy, mới mong sớm thành tựu tứ vô lượng tâm, một thứ tâm chỉ có từ những người tu hành chân chánh trong Phật đạo !!!

30-07-2014
LÝ TỨ

Bạch Thầy!

Con xin trình bày hiểu biết của con về các câu hỏi TRÒ CHƠI TRÍ TUỆ – 08/2018 mà Thầy đã đưa ra, nhằm định hướng để chúng con và người tu hành biết rõ con đường nào là chánh, con đường nào chẳng chân chánh trên bước đường tu tập.

  • Về con đường chánh, tà :
    Theo con, muốn biết rằng con đường tu hành trong Phật Đạo là đúng hay sai (chánh hay tà), phải căn cứ vào Giáo Pháp. Giáo Pháp chính là tấm bản đồ, là kim chỉ nam, là cơ sở để đánh giá, để định lượng mức độ đúng đắn của người tu hành và của bậc Đạo Sư.

Đối với Giáo Pháp, Tứ Diệu Đế chính là bốn mục tiêu mà người tu hành phải kinh qua, trong đó 37 phẩm là 37 môn học để thành tựu bốn mục tiêu đó… Như vậy, người tu hành nào chấm dứt tám món khổ của Khổ Đế. Không còn phiền não, kiết sử, lậu hoặc của Tập Đế. Thấy được bổn tâm thanh tịnh của Diệt Đế và thành tựu trí tuệ của Đạo Đế, người tu hành đó được coi là tu hành đúng Chánh Pháp.

Người nào dạy người thành tựu viên mãn Tứ Đế được coi là bậc Đạo Sư chân chánh. Ngược lại, con đường nào không giúp người tu hành thành tựu bốn điều trên, không được coi là con đường chân chánh.

Theo con, chúng sinh giống như người bị mũi tên độc nên khổ, phiền não. Khổ Đế và Tập Đế giống như nhổ mũi tên độc và trị liệu vết thương. Diệt Đế như người khoẻ mạnh. Sau khi khoẻ mạnh, người này vì thương tưởng chúng sanh phải chịu khổ đau bởi mũi tên độc ba cõi, nên cầu học các phương thuốc trị bệnh cứu người… Phát tâm Vô Thượng Bồ Đề, cầu học Trí Tuệ để cứu chúng sinh chính là Đạo Đế.

Theo con, cho dù Ngạ Quỷ, Súc Sinh mà có thể tự mình thành tựu Tứ Đế hoặc giúp người hết Khổ, dứt Tập, chứng Diệt, thành tựu các Đạo quả trong Phật Đạo thì, Ngạ Quỷ, Súc Sanh đó là bậc Đại Thiện Tri Thức, xứng đáng để con lễ lạy cúng dường.

Trong kinh Đại Niết Bàn, có kể lại câu chuyện tiền thân của Phật Thích Ca là vị Tu Khổ Hạnh đã từng quỳ lạy Quỷ La Sát, cúng dường thân mạng cho con quỷ uống máu ăn thịt để được nghe hai câu kệ của Phật xưa. Qua câu chuyện kinh này, cho thấy thân tướng bên ngoài không quan trọng đối với Chánh Pháp, mà Chánh Pháp là ở Trí Tuệ. Kinh Kim Cang cũng dạy: “Nếu có ai y cứ vào thân tướng mà cho rằng đó là Phật, hoặc dùng âm thanh mà cầu Phật, làm như thế tức người này đang theo Đạo Tà, không thể thấy Đức Phật chân thật”. (Nhược dĩ sắc kiến Ngã, dĩ âm thanh cầu Ngã, thị nhân hành Tà Đạo, bất năng kiến Như Lai)

  • Về Thế gian và Xuất Thế gian đạo:
    Theo con, thế gian hay xuất thế là hai khái niệm chỉ cho tâm thức, chứ chẳng phải nơi chốn hay hình tướng.

Khi tâm thức mê, tâm thức ấy bị cột trói trong ba cõi hữu, gọi là thế gian. Hết mê, tâm thức ấy thanh tịnh, hết khổ, không phiền não, chấm dứt lậu hoặc kiết sử gọi là xuất thế.

Một người thành tựu Đạo Xuất Thế, sẽ khác với người thế gian ở những đặc tính cơ bản dễ nhận biết, đó là:

  • Thế gian: Sinh pháp, sinh tâm.
  • -Xuất thế gian: Không tâm, không pháp.
  • Thế gian : Tâm địa đối đãi, hơn thua, phải quấy, đúng sai, thiện ác.
  • -Xuất thế gian: Vắng lặng, bất động, bất nhị.
  • Thế gian : Đấu tranh, dành giật, ghét ganh, đố kị.   
  • - Xuất thế gian: Từ, Bi, Hỷ, Xả.

Thầy ơi! Đọc những bài viết của Thầy, con không ngủ được. Con trằn trọc vì cảm nhận lòng từ của Thầy vô hạn và con thì quá nhỏ bé. Con nguyện phải cố gắng nhiều hơn nữa để báo ơn Phật, Thầy và tất cả hữu tình.

Con kính chúc Thầy luôn khoẻ, để dìu dắt chúng con và hữu tình đến Vô Thượng Bồ Đề nha thầy!!!

Con, Giác Minh