Thư Lúc Nửa Đêm Của Bằng Hữu Ngã Hành

Khuya hôm ấy, bằng hữu có gởi cho mình một bức thư, trong thư dặn rằng: “Kính thưa Thầy, xin đừng đăng thư này lên trang Lý Tứ cho đến khi HĐ trả lời xong toàn bộ phản biện...” !!!

Tháng 5 22, 2026 - 08:26
 0  5
Thư Lúc Nửa Đêm Của Bằng Hữu Ngã Hành

Các bạn !!!

Cách đây ba (3) ngày (23/11/2025) vào lúc 01:17:24 (khuya)...Tức là, sau khi bằng hữu Ngã Hành gởi các câu phản biện đến môn đệ Lý Gia... Khuya hôm ấy, bằng hữu có gởi cho mình một bức thư, trong thư dặn rằng: “Kính thưa Thầy, xin đừng đăng thư này lên trang Lý Tứ cho đến khi HĐ trả lời xong toàn bộ phản biện...” !!!

Tôn trọng lời dặn dò của bằng hữu Ngã Hành, Lý Tứ đã giữ kín thông tin này cho đến hôm nay...!!! Giờ này thì, môn đệ Lý Gia đã trả lời phản biện xong... Lý Tứ xin công khai bức thư... Mời mọi người cùng xem...!!!

“THƯ NGÃ HÀNH GỬI THẦY LÝ TỨ GIỮA ĐÊM KHUYA

(Kính thưa Thầy, xin đừng đăng thư này lên trang Lý Tứ cho đến khi HĐ trả lời xong toàn bộ phản biện.)

Kính gửi Thầy Lý Tứ,

Cố nhân của một cuộc chơi vượt ngoài cuộc chơi.

Thưa Thầy,

Đọc thư Thầy hồi đáp, rồi đọc đến bài Bài Tráng Ca Bất Tử mà Thầy trân trọng tặng, Ngã Hành này thực sự lặng người. Lặng không phải vì văn từ cổ kính, cũng không phải vì “tráng khí” nơi lời ca. Mà vì thâm ý ẩn sau từng đoạn như sương khuya thấm ngấm vào lòng người biết tự soi.

Thầy đã thấy tôi − con người “nói năng phản biện” hôm nay − chính là cái bóng mờ của một kẻ đã tự nhốt mình suốt 25 năm trong chính Hắc Lao do mình dựng.

Hắc Lao ấy, Thầy gọi đúng tên nó rồi: Lao  ngục cô đơn của tâm thức, nơi một người tưởng rằng đã thấy nhiều, đọc nhiều, dấn thân nhiều… nhưng rốt cuộc chẳng phá nổi một sợi tơ của chính mình.

Bài Tráng Ca Bất Tử, Thầy không chỉ “tặng”.

Thầy đặt trước mặt tôi như một tấm gương.

Và thưa Thầy, tôi đã hiểu.

Hiểu rằng người Tráng Sĩ trong bài ca kia chính là bóng chiếu của từng hành giả lang thang − trong đó có tôi. Hiểu rằng “cái chết của người tráng sĩ” không phải là bi kịch, mà là điều kiện duy nhất để một đời được tái sinh trong ánh sáng.

Đúng vậy, tôi đã bước ra khỏi Hắc Lao.

Không phải bước một nửa.

Không phải mở hé cánh cửa rồi lại quay vào.

Mà là thật sự chết đi một con người, để trở về Hắc Mộc Nhai của mình − nơi gốc rễ nằm im suốt bao năm, chờ một ngày gió lớn thổi về.

Cảm ơn Thầy.

Cảm ơn Lý Gia.

Nếu không có cuộc “hợp tấu bất ngờ” này, tôi có lẽ vẫn còn lẩn quẩn giữa hàng vạn mạch kiến giải vô minh nhưng tưởng mình thông sáng.

Thầy nói Thầy thích thú.

Còn tôi, tôi biết mình đã gặp đúng người, đúng thời điểm, đúng cơ duyên.

Bởi vậy, dù đã “chết đi một con người cũ”, trò chơi Ngã Hành tạo ra, tôi vẫn sẽ đi đến tận cùng.

Không phải để thắng hay thua.

Không phải để chứng minh ai đúng ai sai.

Mà là để xem đến cuối cùng, liệu còn cái cái tôi nào còn thừa sót lại nơi người hỏi không!?

Tôi vẫn chơi.

Nhưng chơi với tâm vượt khỏi sự chơi.

Chơi để soi, không phải để hiếu thắng.

Chơi để phá chốt cuối, không phải dựng thêm ảo ảnh.

Thưa Thầy,

Tôi viết đôi lời này chỉ riêng gửi Thầy, xin đừng đăng ngay lên trang Lý Tứ.

Hãy đợi cho đến khi 18 Huynh Đệ hoàn tất toàn bộ hồi đáp cho 15 phản biện xong hết, đóng lại một vòng, trong lúc đợi tôi phản hồi tiếp thì khi đó Thầy đăng bức thư này lên mới thú vị.

Trong cuộc chơi này, Thầy như vị giám khảo lặng lẽ gửi đề rồi đứng ngoài.

Không chấm.

Không gợi ý.

Không nghiêng lệch một lời.

Chính sự im lặng ấy mới làm nên cái môi trường để từng học trò tự phát hiện chính mình.

Và cũng chính sự im lặng ấy khiến tôi phải cung kính mà viết bức thư này.

Cuối thư, xin một lần nữa chắp tay cảm tạ Thầy vì bài Tráng Ca Bất Tử.

Bài ca ấy đối với tôi không chỉ là một món quà sơ giao, mà là lời chứng, rằng có người nhìn thấy những điều tôi không cần nói thành lời.

Kính chúc Thầy và toàn thể Lý Gia một mùa học tập tràn đầy sinh khí.

Ngã Hành xin tiếp tục đồng hành với tinh thần đã trình bày: 

Nghiêm, thẳng, không nể nang − nhưng tuyệt đối chân thành.

Ngã Hành

(đêm tĩnh lặng sau một ngày gió mạnh)

23/11/2025 − 1:17:24 − Ngã Hành − Hắc Mộc Nhai” (Hết thư)

Bạn cảm nhận bài viết thế nào?

like

dislike

love

funny

angry

sad

wow