Bất Ngờ
Ta sẽ đưa nhau về nơi “chín dòng sông hò hẹn”
Nhìn dòng sông xưa lững lờ,
bền bỉ, trăng theo nước trôi xa.
Và âm thầm, rất đỗi phù sa.
Lặng lẽ tháng ngày dắt dìu nhau,
dắt dìu nhau vào miền đất mới.
Đưa nhau đến cái thuở đất trời
chưa có đông, chưa có hạ
Chưa có tang thương, cũng chưa có tiếng cười.
Cái thuở hồn nhiên như con sáo lưng trời
Như con bìm bịp kêu,
kêu theo nước ròng nước lớn.
Có ai biết vòng đời con phù du
cũng đủ đầy danh lợi!
Cũng giành giật nhau kiếm chỗ bóng đèn.
Rồi vô tình rớt xuống trong đêm.
Rốt lại một đời, chỉ là con phù du,
con phù du bay mau trong gió.
Ta sẽ đưa nhau về chín con sông hồn nhiên
ngày cũ.
Nghe tiếng ầu ơ! Như trăng sáng đầu thôn.
Con vạc thảnh thốt ngâm,
cùng hạc nội mây ngàn
Cái thanh thản một đời,
một đời rồi trở thành bất tử...
Như mặt trời, như hư không vĩnh cửu
Chẳng có sanh ra cũng chẳng có mất đi.
Ai bảo rằng em, rằng tôi, rằng chúng ta
đồng những kẻ thị phi?
Chỉ tại họ không biết cái nơi, cái nơi,
cái nơi...đã rời xa mộng mị.
Đưa nhau đến những dòng sông lững lờ,
nhưng rất đỗi thương yêu bình dị.
Vẫn lặng lẽ chở phù sa,
như bóng nắng xế chiều...
Rọi xuống hàng dừa, rọi đến cõi tịch liêu.
Đong đưa từng kẽ lá...nhìn chiếc bóng gầy.
Cùng nhau thưa cụ ạ !!!”
Đố là con gì? Đó chính là...là...là con cá !!!
(2012)
Bạn cảm nhận bài viết thế nào?


