TÂM PHÁP – Tác giả LÝ TỨ

01 TP – Trang (112-122)

Dưới ánh trăng mười sáu, dòng Ô Giang ngập chìm trong huyền ảo. Xa xa bờ Tây là những dãy núi chập chùng sừng sững giữa màn đêm. Dòng nước bạc lấp lánh, rồi nhỏ dần trong tầm mắt. Trăng trên trời và trăng dưới nước chầm chập nhìn vào nhau ở đầu thuyền. Gần hai canh giờ chiếc thuyền nhẹ nhàng khua nước tiến về phương Nam. Cả hai mặt trăng dưới nước và trên trời như là những kẻ dẫn đường bất động đang dắt con thuyền đi tới bởi sợi dây vô hình…
Lý Tứ và Trung Nguyên Cửu Tuyệt trên con thuyền nhỏ tràn ngập ánh trăng, không nói với nhau một lời. Mỗi người theo đuổi một ý tưởng riêng. Cái đẹp của đất trời và cái đẹp của những tấm lòng đã vẽ nên bức họa tâm linh…

Để phá tan cái tĩnh lặng, Lão Đại lên tiếng trước:

− Thưa Lý Lão Sư, còn chừng nửa canh giờ là chúng ta về đến thôn trang. Con sông chúng ta đang bơi thuyền có tên là Ô Giang. Đây là một nhánh của Cán Giang, một trong bốn con sông lớn của Trung Nguyên. Con sông lớn Cán Giang chảy qua địa phận Giang Tây. Giang Tây là một dãy giang sơn phía nam Trung Nguyên trải dài từ bờ sông Dương Tử ở phía bắc đến các khu vực có nhiều đồi núi hơn ở phía nam. Người ta gọi Giang Tây xuất phát từ cách nói gọn của bốn chữ “Phía tây Giang Nam”, nghĩa là đất này nằm ở phía tây Giang Nam hay phía tây của phía nam Dương Tử. Giang Tây giáp An Huy ở phía bắc, Chiết Giang ở phía đông bắc, Phúc Kiến ở phía đông, Quảng Đông ở phía nam, Hồ Nam ở phía tây và Hồ Bắc ở phía tây bắc.

Từ phương bắc muốn xuôi về nam, đường mòn thì nhiều nhưng phải qua núi cao rừng thẳm, hiểm họa khó lường. Khi Cán Giang chảy qua Giang Tây, như biết rằng phương nam đồi núi khô cằn đang chờ dòng sữa của mình. Nó đã tách ra một nhánh để chia phần cho phương nam, và đồng thời lấy đây làm huyết mạch nối liền hai đầu nam bắc… Con sông Ô Giang tháng đục tháng trong. Những tháng mùa nắng trong vắt, còn tháng mùa mưa đục ngầu do nước từ trên núi cao ở bờ tây chảy xuống. Tuy đây chỉ là một nhánh sông nhỏ, nhưng nó là chứng tích của một anh hùng. Nói đến đây, Lão Đại ngước mặt nhìn trời, rồi nhìn về xa xăm, lão thở dài chầm chậm kể:

Ngày xưa sau khi mất đất ở phía tây, Hạng Vương muốn đi sang phía đông, vượt sông Ô Giang. Người đình trưởng Ô Giang cắm thuyền đợi sẵn, y bảo Hạng Vương:

Giang Đông tuy nhỏ, đất hàng ngàn dặm, dân vài mươi vạn, cũng đủ làm vương. Xin đại vương mau mau vượt sông. Nay chỉ một mình thần có thuyền, quân Hán đến không có cách gì vượt qua.

Hạng Vương cười nói:

Trời hại ta! Ta vượt qua sông làm gì! Vả chăng Tịch này cùng tám ngàn con em Giang Đông vượt Trường Giang đi về hướng tây, nay không còn lấy một người trở về! Dù cho các bậc cha anh ở Giang Đông thương ta, cho ta làm vương, ta cũng còn mặt mũi nào mà thấy họ nữa. Dù họ không nói, Tịch này há chẳng thẹn trong lòng sao?

Rồi ông bảo người đình trưởng:

Ta biết ông là bậc trưởng giả, ta cưỡi con ngựa này, năm năm nay đi đến đâu cũng vô địch, thường một ngày đi ngàn dặm, ta không nỡ giết, xin biếu ông.

Hạng Vương sai kỵ binh đều xuống ngựa đi bộ, cầm khí giới ngắn để tiếp chiến. Một mình Hạng Vũ giết mấy trăm quân, thân bị hơn mười vết thương. Ông quay lại thấy kỵ binh tư mã của Hán là Lã Mã Đồng vốn là tướng cũ của mình, bèn bảo Đồng:

Ta nghe vua Hán mua đầu ta ngàn vàng, phong ấp vạn hộ. Ta cho nhà ngươi đây, đem về mà lãnh thưởng.

Nói rồi, Hạng Vương tự đâm cổ chết. Năm đó ông 31 tuổi, ở ngôi Tây Sở Bá vương được 5 năm.

Các tướng sĩ Hán kéo tới giày xéo lên nhau giành xác ông để lĩnh thưởng, giết nhau mấy mươi người. Cuối cùng có 5 người mang về được 5 mảnh xác dâng Lưu Bang, họp nhau chắp lại xác thì thấy ăn khớp. Lưu Bang phong cho cả 5 người tước hầu…

Lão Đại ngưng một hồi như để nén cơn xúc động, lão nói tiếp:

Một đời Hạng Vương anh hùng, đã tuẫn tiết nơi con sông nhỏ bé này, hậu thế mấy trăm năm sau, người khen kẻ chê.

Hỡi ơi! Thiệt là khen hay chê cũng chỉ là lời bay trong gió, cái gọi là liệt oanh cũng chỉ là giấc mộng đêm qua!!!

Lý Tứ tiếp lời Lão Đại:

Không ngờ đêm nay lại là đêm Lý Tứ này tao ngộ các vị anh hùng, giữa cái hùng vĩ của đất trời, lại được nghe kể chuyện anh hùng của Sở Vương tuẫn tiết làm Lý Tứ tôi sinh lòng cảm khái. Ngồi trên thuyền cùng các vị giữa đêm trăng bàng bạc chiếu khắp đại ngàn, càng khiến Lý Tứ nhớ lại chuyện xưa. Chuyện kể về cuộc chia tay giữa Ngũ Tổ và Lục Tổ ở bờ sông Cửu Giang. Đêm chia tay tuy buồn nhưng thấm nhuần màu đạo, cũng có biệt ly mà ái chẳng thể sanh… Tình nghĩa thầy trò gói trọn trong câu nói đầy cảm xúc của Ngũ Tổ: “Thôi! Để ta đưa ngươi một đoạn”…

Nói đến đây, Lý Tứ cất giọng ngâm bốn câu thơ có tên Đề Ô Giang của Vương An Thạch thời Tống viết về Hạng Vũ:

“Bách chiến bì lao tráng sĩ ai
Trung nguyên nhất bại thế nan hồi
Giang Đông đệ tử kim do tại
Khẳng bị quân vương quyển thổ lai!”
Lời ngâm văng vẳng trong đêm hòa cùng tiếng mái chèo khua nước, lúc thì cao vút, lúc lại trầm hùng làm mọi người bồi hồi trong dạ….

Thiếu nữ áo hồng lên tiếng:

Lý Lão Sư, thiệt là Lão Sư phong thái hơn người. Lời ngâm cảm khái của Lão Sư làm tiểu nữ chạnh lòng bởi cái phong thái bất phàm. Lão Sư ơi! Trước khi kết nghĩa với các Đại Ca, tiểu nữ thường tự hỏi mình, con người sinh ra để làm gì? Thắc mắc này tiểu nữ đã đi khắp đó đây đem ra hỏi rất nhiều đại sư cao nhân tiếng tăm nhưng chưa một ai trả lời cho tiểu nữ thỏa mãn. Cuộc đời của tiểu nữ và các Đại Ca tuy thân ở giang hồ, nhưng tâm trí là quyết đi tìm câu trả lời cho chính mình… chứ không phải đường gươm mũi giáo. Lão Sư! Nhất định sau khi về tới thôn trang, Lão Sư phải giải quyết cái gút mắc này cho tiểu nữ. Ngày nào tiểu nữ chưa thông, ngày đó tiểu nữ còn mang gánh nặng trong lòng…. Rồi ả nhìn về Lão Đại cất giọng:

Lão Đại Ca! Trong lúc chờ đến thôn trang, Đại Ca kể thêm về Ô Giang và thôn Lưu Khanh để giới thiệu với Lý Lão Sư đi…

Lão Đại cất giọng trầm trầm:

Chừng độ nửa canh giờ chúng ta sẽ đến Lưu Khanh. Lưu Khanh là một thôn trang nhỏ chừng vài mươi nóc gia nằm giữa nam và bắc Ô giang. Lưu Khanh nói là thôn trang nhưng nơi này rất rộng, ba bề là núi, trước mặt là Ô Giang. Núi cao sông sâu đã làm cho Lưu Khanh cách biệt thế giới bên ngoài nên ít người biết đến. Muốn đến được đây, con sông này là thủy lộ duy nhất.

Nghe nói khoảng ba trăm năm trước, hậu duệ của Đại Nho nhà Hán là Đổng Trọng Thư ngườiđất Quảng Xuyên, người đã từng ba năm từ bỏ điền viên, dốc lòng nghiên cứu “Công Dương Xuân Thu truyện” và là tác giả của bài văn nổi tiếng “Thiên Nhân tam sách”. Bài văn này được dâng lên Hán Vũ Đế và được vua đánh giá cao, kiến nghị về việc “bãi bỏ bách gia, độc tôn Nho học” cũng được Vũ Đế tiếp nhận….

Hậu duệ của ông là Đổng Hòa, nhân những tháng ngày quê hương gặp binh biến, Hòa cùng với gia quyến từ bỏ Lâm Xuyên, Giang Tây xuôi theo Ô Giang lánh nạn. Khi đến chân núi Dự Sơn, ông quyết định dừng chân nơi đây, sinh cơ lập nghiệp. Ông chọn nơi này cũng bởi địa hình địa vật phong thủy có một không hai. Thiệt là người xưa quả có con mắt… “Địa linh nhân kiệt”, thôn Lưu Khanh ra đời từ đó. Nghe nói sau vài trăm năm cũng tại nơi này, con cháu họ Đổng cho ra đời cả chục tiến sĩ, trạng nguyên văn võ đều có, còn cử nhân cũng không ít….

Ba năm trước, đệ tử ghé lại Lưu Khanh trước để viếng công thần, sau để tìm cao nhân học sĩ.Nhưng than ôi! Cái duyên với “cao nhân” không có. Đệ tử biết được họ Đổng gặp khó khăn muốn nhượng căn nhà tổ tiên để lại. Đệ tử về ráo riết bàn với các huynh đệ, được mọi người đồng tình, đệ tử và các anh em quyết mua căn nhà này làm nơi đi về. Cũng nhân đây có cơ ngơi anh em xúm nhau tu tâm dưỡng tánh, bởi cái nơi có đủ linh khí núi sông không phải dễ thường, cả đời may mắn mới gặp. Từ đó Trung Nguyên Cửu Tuyệt coi thôn Lưu Khanh dưới chân núi Dự Sơn là quê hương của mình. Sống là nhà, chết là mồ!!! Anh em đệ tử chín người đồng như huyết nhục đã ở đây. Nay lão thay mặt chín người anh em xin thỉnh Lý Lão Sư đến cùng, để anh em Trung Nguyên Cửu Tuyệt này có nơi nương tựa và cũng để sớm ngày hầu hạ mong kiếm chút trí tuệ phòng thân…

Hỡi ơi! Một đời phòng hộ bằng gươm đao cuối cùng cũng chết bằng gươm đao, chỉ còn chút hư danh. Hư danh thì có nhưng lòng đầy phiền não, lại chết rồi chẳng biết đi về đâu. Người xưa há chẳng là cái gương còn đó hay sao!!!

Lão Đại vừa dứt câu, cả bọn năm người cùng chắp tay hướng về Lý Tứ rồi bất động…
———-
Mời các bạn nghe bản đọc theo đường dẫn sau:
https://bit.ly/2J1hjyE
(Còn tiếp)