Cả cái Tết Nguyên Tiêu (Rằm tháng Giêng), mà các cửa hàng của Lã Thị chỉ bán được vài chiếc ô tô, chục cái điện thoại, dăm căn nhà trệt, vài thùng đô la Âm Phủ! Nhìn cảnh chợ chiều ế ẩm, khác xa mấy năm trước, không đủ tiền trả nhân công phụ việc! Thất vọng! Em quyết đi tìm sự thật, vì mô ra nông nổi ni! Thì ra, chuyện như ri:

Thành phố của Em, gần đây có mấy bác “độc mồm, độc miệng”, tuyên truyền như ri, người tu hành mà đốt vàng mã, là loại mê tín, chỉ nên cúng hương đèn chuối bánh, mới là người có chánh tín!

Trời ơi! Người tu đa số vốn dĩ đã mang trong mình “dòng máu mê tín” (kể cả các bác đấy, chỉ khác nhau cách thức mê vì chưa Giác Ngộ), nhưng họ rất sợ bản thân bị liệt vào hàng mê tín. Giống như bọn ác rất sợ người khác phát hiện ra mình là bọn ác. Nên khi nghe rứa, họ bỏ rơi Em! Các Bác thấy đó, sự đời éo le, có chết Em không chớ!

Em không dám nói các bác nớ nói sai mô, nhưng nghiệm mãi, nghiệm đến sói cái trọt, mà Em cũng chưa thông cái vụ tà chánh của các bác lí giải: “Hỏi O, O cũng lắc đầu. Hỏi Mệ, Mệ cũng rầu rầu chào thua!” Chao ôi! Cúng hương đèn chuối bánh là chánh, còn xe cộ vàng mã là tà! Không hiểu các bác nớ có nói lộn không? Ngược ngạo như ri, mà cũng có người nghe, đời răng u não rứa!

Nếu lí sự rằng, cúng vàng mã là lãng phí. Các bác hình như “dư hơi”! Lãng phí của Em, chứ có lãng phí của ai mô? (trong khi luật pháp không cấm, ngũ giới không cấm, thằng chồng chưa cưới của Em cũng không cấm) Thì nó sai ở chỗ mô hỉ?
Một năm đằng đẳng, tặng các Cụ ở dưới vài chiếc ô tô bằng giấy, mấy cái điện thoại đời mới, vài thùng đô la Âm Phủ, gọi là báo hiếu. Xin các Cụ phù hộ giữa cõi đời ác độc ni, nhờ rứa làm ăn phát tài. Các bác nghĩ xem, có đáng là bao, so với biết bao thứ lãng phí chung quanh hỉ (sờ sờ trước mắt). Ngay như các bác, sự lãng phí xảy ra hàng ngày từ trên côi đến dưới trủng, các bác có thấy không hỉ? Các bác ngày đêm hì hục theo kiểu các bác (vọng tưởng) đến nay có được chi mô? Rứa chẳng phải thứ lãng phí (thời gian và chất xám) đáng sợ hay răng? Các bác có dám đối diện với lòng mình, rằng ôn chưa từng lãng phí cuộc đời, đã hết mê tín rồi chăng?
Còn nếu xét bản chất, hương đèn hay vàng mã cũng đều là quan niệm. Mà cái chi thuộc về quan niệm, đều chẳng phải chân lí (Phật giáo gọi thứ ni là pháp). Nơi không chân lí, thì đâu thể kết luận là chánh hay tà! Mà, tất cả quan niệm của thế gian ni, theo Em biết “đều do mê sanh”! Hi hi hi hi! Mê hương đèn “chê” mê vàng mã. Mê chi cũng mê, các bác thấy có nực cười không? Chuyện nực cười như rứa, nhưng nó làm Em thất thu! Hu hu hu hu! Các bác thấy có tức không?
Bác mê hương đèn, Em mê vàng mã. Giống như hai đứa con nít chưa thôi vú mẹ, đứa mê nắm vú giả màu xanh, đứa mê nắm vú giả màu đỏ. Xanh hay đỏ, âu cũng là “cái thói” của mê! Nếu là người lớn, ai lại đi chê nắm vú xanh, tôn vinh nắm vú đỏ như rứa? Răng không dạy cho chúng trưởng thành, để khi đứa bé từ bỏ vú mẹ, sẽ thôi không ngậm bất kì xanh hay đỏ nửa! Các bác không biết, con nít ngậm nắm vú giả, sẽ hát bài “Hãy yên lòng mẹ ơi !!!” Rứa là…hết…khóc…nhè, chớ xấu chỗ mô?

Có bác bảo, chánh đạo chẳng giống tà! Nói răng ngược ngạo rứa, chánh tà ở tâm và trí hay ở nén hương cùng xấp đô la Âm Phủ?

Còn nếu bảo rằng, chánh đạo cốt ở tâm trí, không dụng hình tướng. Thì, thứ chánh đạo đó, mắc phải lỗi “tận hữu vi” (Kinh Phật nói rứa)! Cơm thơm nơi nước Chúng Hương còn làm Phật sự được mà, Kinh dạy như rứa, các bác chưa từng đọc qua răng? Phật Thích Ca còn phải thị hiện 32 tướng tốt để nhiếp phục người đời! Cái hình tướng biết dụng cùng không, là ở ngu hay trí, chớ tự nó chẳng có lỗi chi? A Nan theo Phật là vì cái chi?

Các bác ơi! Hình như các bác và cháu đây, hãy còn ngậm cái vú giả! Răng lại, vì cái vú giả ni mà đi bài xích cái vú giả nớ một cách cực đoan (biên kiến) như rứa! Nếu, các bác cho rằng mình đã lớn khôn hỉ! Làm ơn chỉ cho cháu, cùng những bọn ngu mê như cháu: CON ĐƯỜNG GIÁC NGỘ THẬT SỰ (không phải cái thứ các bác ra rã tối ngày, nhưng thực tế vô dụng, trong thẩm sâu các bác cũng thấy như rứa, nhưng không dám nói ra)! Nhất định, Giác Ngộ rồi, khi làm người lớn khôn, cháu và cả bọn mê tín ni tự biết mình nên làm cái chi cho phải đạo! Chao ôi! Cái chấp nhất nó hại người như rứa các bác ạ! Đến đồ Âm Ti cũng bị cái cớ sự chấp nhất nó phá hỉ! Hi hi hi hi! Phen ni, Âm Ti cũng chào thua Dương Ti!
Bác nào giải cho Em thông cái vụ ni, Em xin tặng vài chiếc ô tô, mấy chục điện thoại, một căn biệt thự, mấy tỉ đô la (phòng thân khi xuống dưới). Còn không thông, đem cái nắm vú giả của mình đi chê cái nắm vú giả người, Em phục răng được! Các bác thử nghiệm xem, bản thân hiện tại đã ngậm bao nhiêu nắm vú giả mà các bác đã nhận ra chưa hỉ!

Chưa Giác Ngộ, thì phải cầu, dùng thứ ni không được phải dùng thứ tê, không thì làm răng? Biết mình còn ngu, phải luồn cúi, khẩn cầu, đút lót để được yên thân, sai chỗ mô hỉ?

Em còn có thông tin, mấy bác ăn phải của đút lót của mấy mệ bán hương, nên bày chuyện như rứa, chứ Phật mô đi dạy tào lao như ri, vì thông tin chưa được kiểm chứng, nên Em cũng chưa chắc lắm.

Bác gái ngày xưa cùng thầy me vác vàng mã lên Chùa Hương: “Em cầu xin Giời Phật/Sao cho em lấy chàng”. Còn nay, Em bán vàng mã để: “Em cầu xin Giời Phật/Sao cho hết háng ề”….!!! Cổ kim khác chỗ mô! Hỉ!

Kính tặng các bác, bài thơ Em Đi Chùa Hương của Nhà Thơ Nguyễn Nhược Pháp…
Hôm nay đi Chùa Hương,
Hoa cỏ mờ hơi sương.
Cùng thầy me em dậy,
Em vấn đầu soi gương.
Khăn nhỏ, đuôi gà cao,
Em đeo dải yếm đào;
Quần lĩnh, áo the mới,
Tay cầm nón quai thao.
Me cười: “Thầy nó trông!
Chân đi đôi dép cong,
Con tôi xinh xinh quá!
Bao giờ cô lấy chồng?”
– Em tuy mới mười lăm
Mà đã lắm người thăm
Nhờ mối mai đưa tiếng,
Khen tươi như trăng rằm.
Nhưng em chưa lấy ai,
Vì thầy bảo người mai
Rằng em còn bé lắm,
(Ý đợi người tài trai).
Em đi cùng với me.
Me em ngồi cáng tre,
Thầy theo sau cưỡi ngựa,
Thắt lưng dài đỏ hoe.
Thầy me ra đi đò,
Thuyền mấp mênh bên bờ.
Em nhìn sông nước chảy
Đưa cánh buồm lô nhô.
Mơ xa lại nghĩ gần,
Đời mấy kẻ tri âm?
Thuyền nan vừa lẹ bước,
Em thấy một văn nhân.
Người đâu thanh lạ thường!
Tướng mạo trông phi thường.
Lưng cao dài, trán rộng.
Hỏi ai nhìn không thương?
Chàng ngồi bên me em,
Me hỏi chuyện làm quen:
“Thưa thầy đi chùa ạ?
Thuyền đông, giời ôi chen!”
Chàng thưa: “Vâng, thuyền đông!”
Rồi ngắm giời mênh mông,
Xa xa mờ núi biếc,
Phơn phớt áng mây hồng.
Dòng sông nước đục lờ.
Ngâm nga chàng đọc thơ.
Thầy khen: “Hay! Hay quá!”
Em nghe rồi ngẩn ngơ.
Thuyền đi. Bến Đục qua.
Mỗi lúc gặp người ra,
Thẹn thùng em không nói:
“Nam vô A-di-đà!”
Réo rắt suối đưa quanh,
Ven bờ, ngọn núi xanh,
Nhịp cầu xa nho nhỏ:
Cảnh đẹp gần như tranh.
Sau núi Oản, Gà, Xôi,
Bao nhiêu là khỉ ngồi.
Tới núi con Voi phục,
Có đủ cả đầu đuôi.
Chùa lấp sau rừng cây.
(Thuyền ta đi một ngày)
Lên cửa chùa em thấy
Hơn một trăm ăn mày.
Em đi, chàng theo sau.
Em không dám đi mau,
Ngại chàng chê hấp tấp,
Số gian nan không giàu.
Thầy me đến điện thờ,
Trầm hương khói toả mờ.
Hương như là sao lạc,
Lớp sóng người lô nhô.
Chen vào thật lắm công.
Thầy me em lễ xong,
Quay về nhà ngang bảo:
“Mai mới vào chùa trong.”
Chàng hai má đỏ hồng
Kêu với thằng tiểu đồng
Mang túi thơ bầu rượu:
“Mai ta vào chùa trong!”
Đêm hôm ấy em mừng!
Mùi trầm hương bay lừng.
Em nằm nghe tiếng mõ,
Rồi chim kêu trong rừng.
Em mơ, em yêu đời!
Mơ nhiều… Viết thế thôi!
Kẻo ai mà xem thấy,
Nhìn em đến nực cười!
Em chưa tỉnh giấc nồng,
Mây núi đã pha hồng.
Thầy me em sắp sửa
Vàng hương vào chùa trong.
Đường mây đá cheo veo,
Hoa đỏ, tím, vàng leo.
Vì thương me quá mệt,
Săn sóc chàng đi theo.
Me bảo: “Đường còn lâu,
Cứ vừa đi ta cầu
Quan Thế Âm bồ tát
Là tha hồ đi mau!”
Em ư? Em không cầu,
Đường vẫn thấy đi mau.
Chàng cũng cho như thế.
(Ra ta hợp tâm đầu).
Khi qua chùa Giải Oan,
Trông thấy bức tường ngang,
Chàng đưa tay, lẹ bút
Thảo bài thơ liên hoàn.
Tấm tắc thầy khen: “Hay!
Chữ đẹp như rồng bay.”
(Bài thơ này em nhớ,
Nên chả chép vào đây).
Ô! Chùa trong đây rồi!
Động thẳm bóng xanh ngời.
Gấm thêu trần thạch nhũ,
Ngọc nhuốm hương trầm rơi.
Me vui mừng hả hê:
“Tặc! Con đường mà ghê!”
Thầy kêu: “Mau lên nhé!
Chiều hôm nay ta về.”
Em nghe bỗng rụng rời
Nhìn ai luống nghẹn lời!
Giờ vui đời có vậy,
Thoảng ngày vui qua rồi!
Làn gió thổi hây hây,
Em nghe tà áo bay,
Em tìm hơi chàng thở!
Chàng ôi, chàng có hay?
Đường đây kia lên giời,
Ta bước tựa vai cười.
Yêu nhau, yêu nhau mãi!
Đi, ta đi, chàng ôi!
Ngụn ngút khói hương vàng,
Say trong giấc mơ màng
Em cầu xin Giời Phật
Sao cho em lấy chàng.

Chú thích: Áng hề, háng ề…v…v… Là chữ Congo (République Démocratique du Congo) không thể dịch ra Việt ngữ một cách thoả đáng… Kẻ khôn chỉ nên thầm…hội…!!!