Các bạn!!!

Mình nhận được của HĐ một số phản hồi cảm tưởng về cách tu tập mới… hầu hết, những phản hồi này là tích cực!!!

Trong học tập, từ xưa đến nay chưa bao giờ có sự đồng nhất giữa những người học với nhau, sai biệt này là chuyện tất nhiên vì nhiều lý do… Vấn đề được đặt ra là, đã học tập, nhất định phải vươn đến những điều cao hơn mà ta chưa biết, những điều đã biết rồi, thì học nữa mà làm gì???

Trong thể thao, người ta luôn luôn nêu cao khẩu hiệu: “Nhanh hơn, cao hơn và xa hơn”!!! … Tất nhiên, khi tiếp cận một vấn đề mới, không bao giờ là việc dễ dàng. Vì thế, nó đòi hỏi người học cần có một quyết tâm mạnh mẽ và quyết tâm này phải thường trực… Ngoài đời, người ta vẫn thường đề cập đến sự quan trọng của việc không ngừng nâng cao học tập bằng câu nói vừa mang tính triết lý, vừa giàu tính hình tượng, vừa có ý nghĩa khuyên răn, câu nói đó là: “Sự học cũng như con thuyền đi trên dòng nước ngược, không tiến ắt là lùi”!!!

Trong Phật đạo, hai chữ “Tinh Tấn” tuy ngắn gọn, nhưng hàm chứa rất nhiều ý vị của sự học tập!!! … Bản thân mình, trên ba chục năm nay, thậm chí cho đến tận bây giờ, chưa bao giờ ngưng nghỉ việc rèn luyện và học tập!!! … Chúng ta có một giáo trình từ thấp lên cao hẳn hoi, chúng ta đã bước những bước đi rất bài bản, vững vàng. Chưa nói đến, những điều được coi là ẩn mật của Giáo Pháp, của Tâm Tông, cũng được chúng ta trao đổi minh bạch… Đây được coi là thành công lớn và đặc biệt của HĐ Lý Gia, khó tìm thấy ở nơi khác trong hiện tại!!!

Nếu chúng ta thử dạo một vòng, tiếp cận với các HĐ bên ngoài, và trao đổi về Phật Pháp. Mới thấy, những nỗ lực học tập của HĐ chúng ta trong thời gian qua là không uổng phí. Điều gì đã biết, chúng ta biết một cách chắc thật, không mơ hồ. Chẳng những hiểu biết, mà chúng ta còn ứng dụng những hiểu biết này vào việc tu tập và đời sống hằng ngày, vì thế mỗi người đã có những đổi thay đáng kể trong đời sống!!!

Mình suy nghĩ, giống như người thợ rèn, muốn rèn một con dao bén, phải hội đủ hai yếu tố. Đó là năng lực của người thợ, và vật liệu để rèn nên con dao. Có vật liệu tốt, mà người thợ dở, hoặc ngược lại, thì sẽ khó có một con dao như ý!!! … Vì thế, nỗ lực để trở thành một người thợ rèn giỏi và siêng năng tôi luyện để trở thành nguyên liệu tốt, luôn luôn là hai vấn đề cần thiết, nó tỷ lệ thuận với nhau, một khi hội đủ hai yếu tố này mới có thể vượt qua những rào cản kỹ thuật!!!

Để tạo không khí tu tập sôi nổi, mạnh dạn triển khai những vấn đề. Rất mong nhận được những phản hồi của HĐ về cả hai mặt tích cực và tiêu cực khi triển khai cách tu tập mới… Sự chấp nhận cũng như tiếp thu một cách thụ động, chưa bao giờ được coi là phương pháp học tập đưa đến thành công. Từ những phản hồi này, chúng ta sẽ tìm ra một giải pháp được coi là tối ưu cho giai đoạn kế tiếp!!!

Mình tiếp tục có hai câu hỏi, câu hỏi sẽ giúp các bạn quay lại chính tâm này, nhằm xem xét và phân tích những hoạt động nhỏ nhiệm của tâm, ý, ý thức… nếu giải quyết được, việc “xâm nhập kinh điển” sẽ không còn là điều khó khăn!!! … Các câu hỏi như sau:

CÂU HỎI:

1) Bạn hãy cho biết: Suy lường, suy nghĩ và chánh tư duy, ba điều này khác nhau ở chỗ nào??? Ở giai đoạn tu tập nào, chúng ta sử dụng một trong ba khái niệm trên???

2) Bạn hãy cho biết, sự khác biệt của: Niệm, vô niệm và chánh niệm??? Ở giai đoạn tu tập nào, chúng ta sử dụng một trong ba khái niệm này???

Rất mong nhận được các câu trả lời thú vị từ các bạn !!!

GỢI Ý:

Các bạn!!!

Rất bất ngờ… mình cứ ngỡ rằng, phần lớn các bạn sẽ “bí hầm dừa” các câu hỏi… Vì bởi, tự phân tích tâm ý thức, rồi hình thành cơ sở lý luận, để cho ra định nghĩa về một khái niệm mơ hồ, là việc làm rất mới đối với các bạn… Nhưng mọi thứ ngược lại…!!!

Đó là, trả lời của hầu hết HĐ (mà mình đã nhận được) đều đạt từ 70 % đến 80% yêu cầu câu hỏi về cơ bản, còn thiếu một chút chiều sâu cần thiết. Chỉ cần bổ khuyết một chút ấy, sẽ trở thành các câu trả lời hoàn hảo… Thế mới biết, trí tuệ là vô hạn!!!

Vấn đề được đặt ra là, chúng ta có biết khai thác tiềm năng vô hạn của trí tuệ hay không, dựa vào cơ sở nào, bắt đầu từ đâu và khai thác ra sao!!!??? Nếu giải quyết thoả đáng các yêu cầu trên, nhất định sẽ không còn gì là khó đối với các bạn…!!!

Không phải bỗng dưng mà mình đổi chiêu thức. Đang hỏi Kinh Kim Cang, lại đưa ra một đề tài chẳng ăn nhập gì tới kinh điển, mà nó thuộc về tâm, ý, thức… Thật ra, khi đổi chiêu, mình muốn thả quả bóng thăm dò năng lực “tác chiến độc lập” của các bạn, từ đó đưa ra một giải pháp hợp lý để giúp các bạn tu tập hiệu quả !!!

Từ xưa đến nay, chúng ta có thói quen dựa vào kiến thức có sẵn để trả lời câu hỏi, nó giống như người lính “tác chiến có hoả lực yểm trợ”. Quen với cách này rồi, khi đặt người lính đó vào hoàn cảnh “tác chiến độc lập”, không có sự yểm trợ nào, người lính lập tức mất niềm tin và ý chí. Chính vì điều này, khi đưa ra câu hỏi bất ngờ, yêu cầu phân tích, lập luận đoạn Kinh Kim Cang để trả lời câu hỏi, các bạn hụt hẫng, mất phương hướng và không biết đâu là đầu mối!!! Hai câu hỏi nêu trên chính là phép thử, đồng thời tập dần khả năng làm quen phương pháp tác chiến độc lập của các bạn (không cần hỗ trợ kiến thức) đi dần từ dễ đến khó… Và phép thử này đã thành công ngoài mong đợi!!!

Dựa vào cơ sở giác ngộ, dựa vào khả năng quan sát lặng lẽ, dựa vào năng lực lập luận, không cần hỗ trợ kiến thức… Các bạn vẫn có thể phát huy hiệu quả của Chánh Tư Duy để tăng ích trí tuệ… Điều này giống như một chiếc xe, tầm hoạt động bị hạn chế vì chiếc xe này lệ thuộc vào số lượng nhiên liệu (xăng, dầu) mà nó mang theo, hết “xăng” chiếc xe phải dừng. Nếu chiếc xe có thể sử dụng tất cả vật chất có chung quanh nó (là không khí chẳng hạn) để làm nguyên liệu cho động cơ, tầm hoạt động của chiếc xe sẽ là vô hạn, vì… không khí có mặt khắp nơi trên quả đất này… Ha ha ha ha!!!

Dựa vào “kiến thức đã có” làm nguyên liệu phát sinh trí tuệ, giống như chiếc xe bị lệ thuộc vào xăng dầu. Tầm hoạt động hạn chế là việc tất nhiên, vì kiến thức có được trong ta luôn là hữu hạn, không thể dựa vào cái hữu hạn để tìm thấy vô hạn… Nếu mọi người biết biến “thấy, nghe, hay, biết” làm thứ nguyên liệu đốt cháy để khởi động cho hoạt động trí tuệ, giống như biến không khí thành nguyên liệu chạy xe. Chừng ấy, trí tuệ các bạn sẽ là vô hạn, vì “thấy nghe hay biết” có mặt khắp mọi nơi!!!

Tất nhiên, để thực hiện được điều này, vị ấy cần hội đủ yêu cầu quan trọng: “Phải là một người thật sự giác ngộ”… Người đã giác ngộ, nguồn tâm rỗng rang, lặng lẽ quan sát, dựa vào bất động tâm để tìm ra bản chất của vấn đề… Khi thấy được bản chất của vấn đề sẽ hình thành hệ thống lập luận chắc thật, mang ý nghĩa giải thoát… Những điều nêu trên, là cơ sở để chúng ta biến “tất cả pháp trở thành Phật pháp” theo tinh thần Kinh Kim Cang “Nhất thiết pháp giai thị Phật pháp”… Khởi động trong hiện tại của chúng ta, chính là tiền đề thành tựu tinh thần này!!!

Rất mong, sau các câu hỏi kinh Kim Cang và hai câu hỏi vừa rồi, sẽ là bước khởi đầu tốt nhất trên mặt trận mới, biến tất cả trở thành trí tuệ, đúng tinh thần của khẩu hiệu “Nhất thiết pháp giai thị Phật pháp”!!! … Tích cực tham gia trả lời câu hỏi của HĐ, chính là sự khởi động cần thiết để tự thành tựu tiến trình

Các bạn!!!

Muốn trả lời được câu hỏi, các bạn phải đưa ra định nghĩa cụ thể thế nào là “tư duy”, thế nào là “niệm”, nếu chưa được định nghĩa, rất khó để nhìn ra sự khác biệt của chúng… Khi có được định nghĩa của hai khái niệm (tư duy và niệm) này rồi, sự khác nhau sẽ hiện lên rất rõ… Trong Phật đạo, nắm vững từ ngữ là rất quan trọng, từ ngữ chưa nắm vững thì sẽ rất khó biết chính xác nghĩa của nó… Trong giai đoạn này, chúng ta tập làm quen với việc định nghĩa một từ và hiểu rõ ý nghĩa của từ ngữ đó… Mục đích của việc làm này là, giúp các bạn hiểu rõ kinh điển khi đọc cũng như sử dụng đúng từ ngữ khi nói chuyện… Đây là cơ sở để sau này (vị lai) thành tựu tứ vô ngại biện (từ vô ngại, nghĩa vô ngại, pháp vô ngại và biện tài vô ngại)!!!

Các bạn!!!

Có thể nói, lần này hầu như mọi người trả lời đạt yêu cầu. Những gì cần điều chỉnh, mình đã email riêng hoặc ĐT cho từng người… Nắm vững từ, ngữ, nghĩa… là chiếc chìa khoá đầu tiên để mở cánh cửa thuyết thông, đây là một phần của Tâm Tông. Bởi lẽ, nhân nơi ngôn thuyết người tu hành đưa ý nghĩa chân thiệt vào tâm, nhân tâm khế với nghĩa sẽ thành tựu Tông thông, từ Tông thông sẽ đưa đến thuyết thông… Chúng ta sẽ lần lượt đi từ cạn đến sâu, từ hẹp đến rộng trong thời gian đến… Nhất định chúng ta sẽ thành công!!!

Các bạn!!!

Không phải mọi tư duy đều không tốt, cũng không phải mọi niệm đều là tà… Vấn đề đặt ra, chúng ta tư duy hay niệm điều gì??? Tư duy hay niệm này có phục vụ mục tiêu tu tập hay không???

Vì thế, Phật đạo không ngăn chặn tư duy hay niệm của người tu hành, mà hướng tư duy và niệm của người tu hành trở thành công cụ phục vụ cho việc tu tập, từ đó thành tựu mục tiêu đề ra… Tư duy chân chánh sẽ đưa đến giải thoát chân chánh (giải thoát), thường niệm pháp lành sẽ thành tựu vô niệm (bất động)!!! Trong kinh Lõi Cây, Phật dạy rằng: “Giải thoát bất động là mục tiêu của phạm hạnh này…”!!!

Ở tầng bậc cao hơn, chúng ta sẽ thấy rằng, bản chất của “tư duy” hay “niệm” tự nó không tánh, cho nên tự một niệm hay một suy nghĩ chẳng có tính chất của tà hay tính chất của chánh. Mà, tà hay chánh là do tâm này. Tâm này tà, thì mọi hành động hay nghĩ suy đều thành tà. Tâm đã chơn chánh, mọi hành động cho đến nhớ tưởng đều chơn chánh. Vì thế người xưa có câu: “nhứt chơn nhứt thiết chơn” (tâm đã chơn, mọi thứ sẽ chơn)!!!

Một vài ý nghĩa của hai khái niệm “tư duy” và “niệm” dùng để tham khảo:

• Tư duy: Nghĩ suy… (thuộc về ý). Suy nghĩ đến một điều gì đó, một việc nào đó nhằm tìm ra đáp án, hay làm sáng tỏ vấn đề… Ví dụ: Học sinh suy nghĩ về bài toán mà Thầy giáo đã ra sáng nay. Hoặc người tu hành suy nghĩ để tìm ý nghĩa lời dạy của Phật trong một đoạn kinh!!!

• Niệm: Nhớ tưởng… (thuộc về thức). Nhớ tưởng đến một vật, một việc, một đối tượng nào đó gọi là niệm… Ví dụ: Mặc niệm (Tưởng nhớ những anh hùng). Niệm Phật (Nhớ tưởng những đức tính tốt của Phật).

Rất mong nhận nhiều hơn nữa các trả lời lí thú từ các bạn!!!

LÝ TỨ

P/s! Tài liệu tham khảo, bạn đọc không trả lời các câu hỏi !!!