Các bạn !!!

Nhân buổi sinh hoạt trực tuyến kì thứ 20 hồi tối (20/05/2021) !!! Anh Phúc (Lý Thiện Tâm) được BQT đề cử làm chủ toạ và điều hành buổi sinh hoạt !!! Đề tài được chủ toạ thuyết trình trước đại chúng có tên Luận Về Tâm Thức và Tâm Linh !!!

Có thể nói, sau buổi sinh hoạt đêm vừa rồi, các vấn đề như: Thế nào là tâm thức; Thế nào là tâm linh; Phật đạo đích thực là tâm thức hay tâm linh; Nguyên lí tập nhân giao báo; Ảo giác là gì; Cơ chế hình thành ảo giác; Làm thế nào để ảo giác không chi phối tâm thức; Các thứ ma theo quan niệm của đời và đạo; Thế nào là tư niệm, tư lường, thầm ý; Tại sao các phép tu không đưa đến giác ngộ, giải thoát, trí tuệ; Ý nghĩa đích thực của Phật sự là gì…v..v…Đã được HĐ chúng ta mổ xẻ đến nơi đến chốn !!!

Một điều khiến mình thật sự hoan hỉ đó là, cho đến lúc này, hầu như mình không thấy một câu hỏi bất kì nào liên quan đến Phật đạo có thể làm khó được HĐ chúng ta !!! Đây được coi là thắng lợi lớn sau hơn mười năm học tập của HĐ Lý Gia !!!

Để giúp mọi người ôn lại những gì đã trao đổi trong buổi sinh hoạt trực tuyến vừa rồi !!! Mình xin đăng lại bài viết LUẬN VỀ TÂM THỨC VÀ TÂM LINH được trích từ cuốn sách Anh Lạc Luận 1 của Lý Tứ để các bạn dùng làm tài liệu tham khảo !!!

22/05/2021

LÝ TỨ

LUẬN VỀ TÂM THỨC VÀ TÂM LINH

Các bạn!!!

Thói quen nửa đêm thức dậy, đọc sách, tư duy hoặc viết một điều gì đó đã hình thành đối với mình từ nhiều chục năm qua… Thời gian gần đây, một vài lí do khách quan cộng với sức khoẻ thị lực, thói quen này chỉ còn một nửa, tức là chỉ có đọc tụng, tư duy mà không viết!!! Thiếu vắng một thói quen trong những thói quen… Ha ha ha ha!!! Nó giống như bữa ăn, mà thiếu chút… nước…mắm…và…ớt!!!

Trong lúc viết những dòng chữ này cho các bạn, một thói quen khác lại…lòi…ra!!! Một tay bấm bàn phím để những con chữ ghi lại mạch tư duy, một tay với bình trà để rót vào cái tách trước mặt… Nhưng!!! Bình trà nguội theo kiểu “hồi môn” còn lại của buổi tối, đã được tu hết hồi khuya, như vậy là bình trà rỗng không… Thế rồi, lại một thói quen khác, tạm gác việc tư duy viết lách, để chế một bình trà mới… Ha ha ha ha!!! Không có trà thì viết lách, tư duy thế nào được!!!???

Chung quanh những thói quen như vừa kể, cộng với câu chuyện Đạo Phật và Phật Pháp được trao đổi với một vài HĐ mấy hôm nay, có lẽ nhân duyên này đã giúp bài viết hình thành!!!

Các bạn!!!

Mình suy nghĩ thật nhiều về con người… Con người có lẽ là một trong những sinh vật kỳ lạ nhất trần gian… Con người tồn tại không chỉ đơn thuần là thân xác vật chất, mà còn có cái gì đó bên trong, tạm gọi là tinh thần…!!! Thử nghĩ, nếu trong đời, thiếu một trong hai thứ nói trên, con người sẽ trở nên bất bình thường… Và, cũng nhờ con người biết cân đối giữa vật chất và tinh thần mà xã hội phát triển, đời sống phong phú hơn các loài khác!!!

Nhìn vào xã hội loài người ta thấy, ngoài những nhà máy sản xuất, cơ sở kỹ thuật, lại có thêm những cơ sở văn hoá, tôn giáo… Những thứ mà có lẽ, không một loài nào trên trái đất này xây dựng được!!! Đơn cử như vậy, để chúng ta có thể nhìn ra sự phức tạp, nét đặc trưng của cái được gọi là xã hội loài người… Nó không giống bất kỳ một loài nào, cho dù loài đó hình thành trước hay sau con người!!!

Như những gì đã nói, cái được gọi là con người bình thường, con người đó phải được cộng sinh từ hai phương diện, một là vật chất, một là tinh thần… Dưới nhãn quan của Phật Đạo, một thứ nhãn quan không cực đoan của Trung Đạo, cho phép ta nhìn ra, bản chất của sự tồn tại kì khôi nhưng đáng yêu có một không hai này!!!

Thế giới vật chất giúp con người thăng hoa phần thể chất, thế giới tâm thức giúp con người vốn dĩ được sinh ra từ một mớ vật chất hỗn độn, trở thành “con người đích thực” có… hồn…!!!

Nhưng rồi, cũng chính sự rộng lớn, cái mênh mông của hai thế giới này, con người lại cảm thấy bản thân nhỏ bé… Mọi thứ rắc rối bắt nguồn từ đây!!!

I. Từ tâm thức đến tâm linh

Phật Đạo chỉ ra rằng “Tam giới duy tâm, vạn pháp duy thức”… Điều này có nghĩa rằng, thế giới nội tâm của một hữu tình chỉ gồm tâm và thức biến hiện… Thế giới vật chất, chỉ là những vật phẩm vô tri… Có nghĩa vật chất lẫn tâm thức tự nó không phải một pháp và nó chẳng bao giờ là pháp!!!

I.1. Từ chân tâm đến hư vọng tâm

Một khi chân tâm bị mê, tự nó sản sinh ra các hiệu ứng tình cảm và những ảo giác không thật, các thứ tình cảm và ảo giác này lâu ngày cô kết thành nghiệp thức, khi hiện nghiệp tạm dừng, tình cảm và ảo giác này lại xuất hiện theo nguyên lí của kinh Thủ Lăng Nghiêm: “Tập nhân chiêu cảm với giao báo hình thành cõi nước…”

Ta có thể cảm nhận những tình cảm và các ảo giác biến hiện như thế nào, trong sự giao thoa đầy bí ẩn giữa tập nhân và giao báo một cách rõ rệt qua vài đơn cử:

− Hình ảnh của giấc chiêm bao…

− Các ảo giác xuất hiện khi cơ thể bị va đập mạnh, hoặc giác quan bị rối loạn…

− Ảo giác hiện ra, khi ý thức trong tình trạng lơ đãng, hoặc căng cứng trước sự rộng lớn của thế giới vật chất…

− Ảo giác của những người cố sức chú tâm vào một sở cảnh, hay ý thức bị ức chế bởi một pháp…

− Ảo giác sanh khởi từ một người không làm chủ ý thức…

− Thậm chí ảo giác xảy ra trong một vài người có bệnh lí bất bình thường, ảnh hưởng đến thần kinh!!!

Có xét đến những nhân tố trên, ta mới thấy rằng, cái nhỏ bé của một con người, cộng với những ảo giác và tình tưởng của nghiệp thức… Chính là nguyên nhân dẫn đến cớ sự rắc rối từ cái được gọi là “thế giới tâm linh”!!!

I.2. Từ thức nguyên đến thức nghiệp

Thế giới vật chất lẫn thế giới tâm linh, xét cho cùng chỉ là những ảnh cảnh mà tự nó không mang một ý nghĩa đích thực…!!!

Khi ý thức theo năm căn thân xúc đối với ngoại vật hoặc hướng nội nhìn về các ảo giác… Từ đó, những ý nghĩa từ các hình ảnh đó mới được hình thành…

Có nghĩa, nhân cái ban sơ của sự nhận biết (cái biết đơn thuần của thức nguyên), kinh nghiệm cuộc sống cộng với cảm giác nhỏ bé trước cái vô cùng của không gian và cái vô tận của thời gian, chính sự sợ hãi trong tâm trạng nhỏ bé, “một lao lự” không đáng có xuất hiện, cái lao lự không đáng có này, Phật Đạo gọi là “sơ tướng vô minh”…!!! Chính cái lao lự ban sơ này, là ngọn gió đầu tiên thổi tắt “ngọn đuốc trí tuệ” của tự thân… Và thế là, “vạn pháp sinh khởi”, nguyên nhân “thức nghiệp” hình thành!!!

Nếu lúc đó ta bình tâm, nhìn thẳng vào bản chất của các hình ảnh đã được tiếp cận qua năm căn thân, điều gì sẽ xảy ra!!!??? Cái lao lự ban sơ không xuất hiện, các pháp từ nghiệp thức không tiếp nối theo dòng nghiệp, ta không đắm chìm trong những hoang tưởng của thầm ý… Chắc có lẽ lời dạy từ Kinh Tiểu Bộ đã không ra đời: “Những ai còn tư niệm, tư lường, thầm ý… Đây là cảnh sở duyên để thức (nghiệp) an trú… Thức an trú thức tăng trưởng, thức tăng trưởng thức chọn lựa…”!!!

Vâng, cái lao lự ban sơ hay sơ tướng vô minh đã xuất hiện trong giây phút bất giác, để từ một thức nguyên trở thành nghiệp thức… Để một bản chơn không cõi trở thành tâm mê với đầy đủ ba cõi hữu!!! Và, từ đó tâm thức tự chọn cho mình một vị trí khiêm tốn trong cái mênh mang của ba cõi hư ảo, và con người trở nên nhỏ bé, khép nép, hãi sợ trước cái được gọi là thế giới… tâm… linh!!!

II. Giác Ngộ !!! Cơ sở để biết rằng, thế giới tâm thức tự không !!!

Để giúp con người trở về với những gì được coi là “thật nhất” từ chính họ (bản lai diện mục)… Phật đạo chỉ ra rằng, Giác Ngộ là con đường duy nhất, là cơ sở đáng tin cậy, là con mắt sáng để chúng ta nhìn ra mọi thứ biến hiện từ nghiệp thức chỉ là“Anh Cọp giấy”…!!! Ha ha ha ha!!! Cọp giấy là loại cọp dùng để…múa…lân!!! Nó không bao giờ, và vĩnh viễn chẳng bao giờ mang trong mình các tính chất của một Anh Cọp thiệt!!!

Giác Ngộ là gì???

Giác Ngộ trong trường hợp này là, hiểu rõ bản chất đích thực của thế giới vật chất cũng như thế giới tâm thức tự nó là không, hoàn toàn không… Tự nó chẳng phải tâm, cũng chẳng phải pháp… Vì nó chẳng phải tâm cũng chẳng phải pháp… Cho nên, không bao giờ, cũng chẳng bao giờ là mảnh đất lành để con chim lao lự ban sơ hay sơ tướng vô minh có thể trú ngụ tạm thời hay xây tổ uyên ương, rồi sinh con đẻ cháu, biến thế giới tâm thức trở thành thế giới tâm linh!!!

Có nghĩa rằng: Tâm không mê, tâm trở về cảnh giới tự chơn, ba cõi hữu không hiện… Thức không mê, thức ấy trở về cái biết bản nhiên trong sáng, không chìm vào lao lự ban sơ để rồi sinh pháp… Tâm không sanh, pháp không sanh, cơ sở phát sinh Nhuận Chi Vô Minh và Căn Bản Vô Minh, hai thứ thuộc Vô Minh Trụ Địa được nhổ tận gốc rể!!!

Để minh hoạ cho điều này, xin ghi lại vài mẩu đối thoại nhỏ giữa mình và một bằng hữu xảy ra cách đây chừng dăm ba hôm!!!

*Mẩu chuyện thứ nhất:

Hỏi: Theo ông, chuyện ma quỷ nên hiểu như thế nào???

Đáp: Ma quỷ theo nghĩa nào???

Hỏi: Không lẽ ma quỷ cũng có nhiều nghĩa hay sao???

Đáp: Có chứ: Ma, theo cách hiểu ‘dân gian’ hay ‘phim ảnh’, đó là một thực thể, tự nó có năng lực thực hiện một hành vi như dời món đồ từ nơi này sang nơi khác… Thậm chí, bóp cổ uống máu như Ma Cà Rồng hoặc Ác Quỷ Dracula… Cái này tôi chưa chứng kiến… Ông đã chứng kiến chưa???

Hỏi: Tôi cũng chưa, chỉ nghe nói!!!

Đáp: Chỉ nghe nói!!! Ha ha ha ha!!! Xin miễn bàn!!!

-Ma, là loại ảo giác khi lí trí tê liệt??? Đã là ảo giác thì không thật!!! Nó là biến tướng từ Ngũ Ấm khi tâm thức bị ức chế do chủ ý hay vô tình… Nếu Ông đã từng dùng một pháp để ức chế ý thức, hay do quá sợ hãi hoặc ý thức bỗng dưng tê liệt, không tự chủ khi thấy nghe, những lúc như vậy, ảo giác sẽ hiện ra… Cái này cũng miễn bàn, bởi nó chỉ là ảo giác khi sắc, thọ, tưởng, hành, thức không được quản lý từ ý chí chủ quan… Thứ ma này thuộc dòng họ Ngũ Ấm Ma… Giác Ngộ, sáng suốt nó sẽ tự hết!!!

-Ma, là những nhận thức lệch lạc, bệnh hoạn khi chưa có Chánh Kiến… Thứ ma này thuộc dòng họ Ma Ba Tuần… Có Chánh Kiến, con ma này trở thành quyến thuộc!!!

Tôi nghĩ, khi liệt kê ra ba thứ ma này… hoặc bốn thứ ma mà kinh điển hay đề cập (Tử ma, Thiên ma, Phiền não ma, Ngũ ấm ma)… Chắc ông bạn, sẽ tự giải đáp những thắc mắc của mình!!!

Có lẽ, đây cũng là lí do vì sao ngày còn tại thế, những câu hỏi thuộc phạm trù siêu hình, thường không được Thế Tôn trả lời trực tiếp!!!

*Mẩu chuyện thứ hai:

Cách đây chừng mười này, có một vị HĐ kể cho mình câu chuyện: “Gần ngày đám giỗ người chị, vị anh trai trong khi ngủ nướng, chiêm bao thấy người chị đã chết trở về đánh thức người anh, với câu nói: ‘Đã sáng rồi, sao không thức dậy’…!!!

Người anh trai đem câu chuyện này, kể lại cho vị HĐ của chúng ta và còn đoan chắc, người chị quá cố đã về thật…

Vị HĐ hỏi mình:

− Theo Thầy, có thật chị của con trở về trong chiêm bao???

• Mình hỏi lại: Trong đời, bạn có thấy chiêm bao lần nào không???

− Dạ có!!!

• Trong chiêm bao có thấy một người còn sống đến gặp bạn hay không???

− Dạ có, thường thấy!!!

• Thế trong lúc bạn chiêm bao, người ấy có đến với bạn hay không???

− Thưa không, người ấy không hề đến!!!

• Người sống không đến trong chiêm bao, người chết rồi, chắc cũng không đến… Hình ảnh này chỉ do tâm thức biến hiện khi các căn tạm khép lại, không có chủ ý tiếp xúc tiền trần!!!

−!!!!!!

Tóm lại, có thể nói rằng: “Không Giác Ngộ, hay những diễn giải vô căn cứ… chính là nguyên nhân của mọi nguyên nhân để thế giới tâm thức biến thành thế giới tâm linh”!!!

III. Từ Phật Pháp đến Đạo Phật

Như đã nói ở trên, con người luôn luôn tồn tại giữa hai thế giới… Đó là, thế giới tâm thức và thế giới vật chất!!! Khi mê, thế giới tâm thức trở thành thế giới tâm linh… Thế giới vật chất và những hình ảnh cũng như tình tưởng biến hiện từ tâm thức trở thành thế giới của các pháp!!!

Để thoả mãn hai thế giới này… Phật pháp, khoa học và tôn giáo ra đời!!! Trong phạm vi bài viết này, mình chỉ đề cập đến hai lãnh vực có liên quan đến chuyện tu hành, đó là đạo Phật và Phật pháp!!!

Từ lâu, người tu hành trong Phật Đạo và hình như mọi người trên đời đều mặc nhiên coi đạo Phật và Phật pháp là một… Cả hai thứ, một đạo Phật mang đầy đủ sắc thái của tôn giáo (có nghi thức, tế lễ, giáo điều cùng giáo chủ) và một Phật pháp trong đó chứa đựng chân lý tối thượng (mang màu sắc triết lí), hai thứ này cùng chung sống trong một thực thể gọi chung là Phật đạo… Nó giống như sự sống và hơi thở!!!

Theo mình, cách nhìn nhận này không có gì sai, thậm chí là rất đúng theo tinh thần Phật đạo… Nhưng cũng chính cách nhìn nhận này, dẫn đến hệ luỵ là Phật pháp, cái tinh tuý của Phật đạo được diễn giải theo nhãn quan đạo Phật, cách giảng giải mang đậm tính chất tôn giáo hơn là nhận thức thuộc về chân lý…!!!

III.1. Cung và cầu !!! Tâm linh và tôn giáo, mối lương duyên bền chặt !!!

Có cầu, ắt hẳn có cung… Mối lương duyên giữa tâm linh và tôn giáo là một sự thật hiển nhiên, khi nào con người còn sống trong thế giới tâm linh, còn hãi sợ trước sự kì vĩ của thế giới vật chất, và còn bị các pháp hư vọng ngự trị tâm thức… Chắc chắn mối lương duyên này sẽ không bao giờ tách rời nhau!!!

Chỉ khi nào, con người thật sự Giác Ngộ, thấu suốt chân lí “tam giới duy tâm, vạn pháp duy thức”, chừng ấy mối lương duyên này mới trở thành cuộc hôn phối của cảnh giới tự chơn… Nói theo ngôn ngữ Pháp Bảo Đàn: “trong ngoài đều sáng suốt, trí Bồ Đề rõ ràng…” !!!

Cái cớ sự rõ ràng ở đây là, Trí Bồ Đề, một thứ trí có được từ Giác Ngộ, sẽ cho ta thực biết, tất cả những gì thuộc về thế giới tâm linh, chỉ là ảnh tượng của thức mê biến hiện!!!

III.2. Tâm thức và con đường soi sáng của giáo pháp !!!

Nếu tâm linh là mảnh đất tốt nhất để đạo Phật phát triển thì, tâm thức chính là mảnh đất màu mỡ để Bồ Đề Thọ, một loại cây Giác Ngộ từ giáo pháp có cơ hội kết trái đơm hoa!!!

Giáo pháp, mà tiêu biểu kinh Lăng Già đã chỉ ra, “hết thảy do tự tâm hiện”… Có nghĩa mọi thứ thuộc về tâm linh nếu có, cũng chỉ là những sản phẩm từ tâm mê biến hiện… Vì thế, chỉ có Giác Ngộ, chỉ khi nào người tu hành thấy được Bổn Tâm, chừng ấy mới chân thật biết rằng lời dạy của Thế Tôn là chân thật ngữ… Kinh Lăng Già (HT. Thanh Từ dịch) dạy như sau:

“Nếu các Sa-môn và Bà-la-môn thấy (các pháp) lìa chấp Tự tánh, như mây nổi, vòng lửa, thành Càn-thát-bà, không sanh, huyễn, sóng nắng, trăng đáy nước và mộng, trong ngoài đều do tâm hiện. Vọng tưởng hư ngụy từ vô thủy chẳng lìa Tự tâm. Nhân duyên vọng tưởng diệt hết thì lìa vọng tưởng năng thuyết sở thuyết, năng quán sở quán, thọ dụng, kiến lập thân đều là tàng thức. Nơi cảnh giới thức thì năng nhiếp thọ và sở nhiếp thọ đều chẳng tương ưng. Cảnh giới không thật có, lìa sanh, trụ, diệt, Tự tâm sanh khởi theo, vào chỗ phân biệt.

Đại Huệ! Bồ-tát kia chẳng bao lâu sẽ được xem thấy sanh tử và Niết-bàn bình đẳng, được đại bi xảo phương tiện và vô khai phát phương tiện. Đại Huệ! Kia đối với tất cả chúng sanh giới thảy đều xem như huyễn chẳng cần nhân duyên, xa lìa cảnh giới trong ngoài, ngoài tâm không còn thấy gì khác, thứ lớp tùy vào chỗ vô tướng, thứ lớp tùy vào từ địa này đến địa kia, cảnh giới tam-muội…” !!!

IV. Tận vô tận giải thoát.

Phật đạo có năm thừa là, Nhân thừa, Thiên thừa, Thanh Văn thừa, Duyên Giác thừa và Bồ Tát thừa…!!! Nếu như ba thừa Thanh Văn, Duyên Giác và Bồ Tát lấy giáo pháp làm cơ sở Giác Ngộ để chấm dứt mê muội của tâm thức, hầu tìm ra ánh sáng chân lý… Thì, Nhân và Thiên thừa phần lớn trụ nơi đạo mang nặng hình thái tôn giáo để xoa dịu nỗi hãi sợ từ thế giới tâm linh, hoặc tìm cách chung sống với tâm linh như một phương thức chuyển hoá từ thù thành bạn… Đây chính là lý do vì sao đạo Phật với đầy đủ nghi thức cùng sự tế lễ và các phép tu luyện dưới dạng ức chế ý thức hoặc vận động theo cách chuyển đổi từ một tâm đến một tâm có mặt trong Phật đạo!!!

Phật đạo là đạo Giác Ngộ… Giác Ngộ là sự chuyển biến nhận thức đưa đến bùng vỡ ý thức chủ quan, từ đó người ta bắt gặp cái gì đó như là một hiển nhiên đã có mặt trong tâm thức này từ vô thuỷ… Và, tất nhiên, chuyện nghi thức, tế lễ, vận luyện, chế ngự ý thức sẽ không bao giờ là nhân đưa đến Giác Ngộ…!!! Vì rằng, Giác Ngộ là công cuộc chuyển đổi nhận thức…!!!

Thuyết pháp là trình bày quan điểm về vũ trụ và nhân sinh theo cách nhìn của Phật đạo… Chính quan điểm mới này, khi thính giả thấu suốt, tự nó giải phóng những quan niệm cũ, tạo nên sự bùng vỡ ý thức để ánh sáng chân lí soi vào tâm thức!!! Trong sự rực sáng của chân lý, bây giờ những gì là cảnh giới xuất thế gian, cảnh giới vô lậu bày ra trước mắt, như người ta thấy một quả xoài trong lòng bàn tay…!!!

Đây là cũng là lí do vì sao, trong mười kiết sử, bao gồm: Tham, sân, si, mạn, nghi, thân kiến, biên kiến, kiến thủ kiến, giới cấm thủ kiến và tà kiến, thì… Người Sơ Ngộ hay một Tu Đà Hoàn không đoạn kiết sử tham sân trước mà lại đoạn ba kiết là thân kiến, giới cấm thủ kiến và nghi!!! Vì rằng, ba kiết sử này, là giềng mối phát sanh bảy thứ kiết sử còn lại, mà trong đó tế tự, nghi thức, ức chế và vận luyện… không thể nào tịch diệt ba nguyên nhân cơ bản này được!!!

Có nghiêm cẩn xét đến đây, ta mới thấy Giác Ngộ hay chuyển đổi nhận thức theo quan điểm giáo pháp một cách đúng đắn nhất, mới có thể giúp người ra khỏi thế gian pháp, ra khỏi thế giới tâm linh!!!

IV.1. Nghi thức, tế lễ có đồng hành với giáo pháp???

Như đã nói trên, Phật đạo bao gồm cả Nhân thừa và Thiên thừa, mà hai thừa này không phải là xuất phát điểm tốt nhất của con tàu Giác Ngộ…!!! Có nghĩa rằng, con tàu Giác Ngộ chỉ có thể bay vào quỹ đạo bởi bệ phóng ba thừa (bệ phóng tâm thức)…!!!

Nhưng Phật đạo với sức từ bi, với sự hoá hiện không cùng của xảo phương tiện, hai thừa này lại trở thành một phần không thể thiếu của Đạo Pháp… Chính vì điều này, Nhân thừa và Thiên thừa trong chừng mực nào đó, cũng là một thành viên trong đại gia đình Đạo Pháp!!!

Vì thế, chừng nào còn một hữu tình chưa Giác Ngộ, chưa thật sự bay vào quỹ đạo ba thừa, chừng ấy đạo Phật dưới hình thức tôn giáo ra sức xoa dịu tâm linh, sẽ vẫn còn tồn tại trong cõi thế!!!

IV.2. Chế ngự ý thức, các hình thức tu hành để từ một tâm đến một tâm có đưa đến Giác Ngộ???

Trước khi thành Đẳng Chánh Giác, trong hành trình sáu năm đi tìm chân lý, Thế Tôn đã trải qua hầu hết các phép tu… Thế nhưng, một sự thật không thể chối cãi, và điều kì diệu bất kì người tu hành nào cũng biết, đó là: Tất cả phép tu đều không phải là nhân tố làm nên Giác Ngộ!!! Và, chân lý chỉ có được bằng chính sự Giác Ngộ chứ không phải từ tu luyện!!!

Trong kinh tạng chính thống, ta thấy có nhiều phép tu được duy trì khi Phật còn tại thế… Tất nhiên, những phép tu này Thế Tôn đã từng kinh qua trong thời kì chưa Giác Ngộ, và Thế Tôn đã từ bỏ nó… Như vậy, tại sao việc này được duy trì bởi Tăng đoàn???Đây là câu hỏi lớn, rất cần một giải đáp thoả đáng!!!

Mọi người đều biết, phần lớn Tăng nhân thời Phật có xuất xứ từ ngoại đạo… Ví như 1200 vị trong nhóm Ưu Lâu Tần Loa Ca Diếp, như Mục Kiền Liên, Năm anh em Kiều Trần Như… đều rất rành và tôn trọng những phép tu này…!!! Có thể nói, không riêng gì các vị này, mà cả xã hội thời bấy giờ hầu như đều tôn trọng như vậy!!!

Vì thế, việc Tăng nhân tiếp tục duy trì phép tu, sự duy trì này vừa vô hại, vừa không phá hoại nề nếp, vừa là công cụ vượt qua những khó khăn từ các cảm thọ bất như ý trong điều kiện thiếu thốn vật chất, vừa làm thoả mãn sự tôn trọng của xã hội… Tăng nhân vừa tu hành, vừa nghe thuyết pháp đến khi Giác Ngộ. Giác Ngộ rồi, vị này sẽ tự thấy được bản chất của những phép tu đó là gì!!! Đây là sức từ bi, lòng kham nhẫn, và sự thiện xảo tột cao của Đấng Thật Trí!!!

Điều này, giống như đứa trẻ nhờ ngậm nấm vú giả mà yên tâm ngủ ngon… Cái vú giả, không mang lại lợi ích nhưng vô hại, hãy để đứa trẻ đó ngậm mà quên đi dỗi hờn… Đến ngày khôn lớn, đứa trẻ sẽ tự giã từ cái nấm vú giả của những ngày còn thơ ấu!!!

Nếu có trách chăng, chỉ trách cho duyên phận những đứa bé, cả cuộc đời quanh quẩn bên chiếc vú giả mà chẳng chịu lớn khôn!!!

V. Kết luận:

Kinh Duy Ma Cật có kể chuyện Ngài Duy Ma Cật thường cật vấn các đại đệ tử của Phật (tận hữu vi) đến nỗi mọi người đều lảng tránh… Đến khi trao đổi về pháp môn Bất Nhị, Duy Ma Cật lại lặng thinh (trụ vô vi)!!!

Nhân duyên này, Thế Tôn bèn thuyết cho Duy Ma Cật và Đại chúng ý nghĩa về pháp môn Tận Vô Tận Giải Thoát… Tức Bồ Tát chẳng nên tận hữu vi, cũng chẳng nên trụ vô vi!!! Và cũng Kinh Duy Ma Cật, nhân khi A Nan đem cơm từ nước Chúng Hương về cúng dường Phật và Đại chúng, A Nan bạch Phật:

“Bạch Thế Tôn!!! Như cơm thơm của nước Chúng Hương này, có làm Phật sự được không???

Phật dạy: A Nan, cơm thơm này cũng có thể làm Phật sự!!!”…

Kinh Kim Cang Phật cũng dạy:

“Nhất thiết Pháp, giai thị Phật Pháp”…!!!

Các bạn!!!

Hai đoạn trích kinh Duy Ma Cật và Kinh Kim Cang ở trên, hầu như đã nói tất cả những gì cần nói đối với tinh thần bài viết này!!!

Mong rằng, mọi người hãy Giác Ngộ để có thể biến những vật phẩm thế gian thành Phật sự, có thể biến hết thảy pháp thành Phật Pháp…!!! Nếu không được như thế, mọi thứ cơm đều là thức ăn của ba cõi, và hết thảy pháp đều thành pháp trói buộc!!!

19/05/2018

LÝ TỨ