Buổi sinh hoạt trực tuyến kì này của Lý Gia xoay quanh bài viết Hữu Vô Sơ yếu Luận !!! Chủ toạ buổi sinh hoạt SH Lý Thiện Tâm !!!

Hữu Vô Sơ Yếu Luận là bài viết trong sách Anh Lạc Luận I… Sau đó được HĐ Lý Gia chia sẻ thường xuyên trên các trang cá nhân !!! Có thể nói, đây là buổi sinh hoạt được các HĐ tham gia thảo luận sôi nổi, theo dự kiến của BQT, đề tài trên sẽ được tiếp tục trao đổi thêm một vài kì sinh hoạt nữa !!!

Hữu Vô Sơ Yếu Luận là một trong những tài liệu học tập quan trọng của HĐ Lý Gia !!! Vì rằng, ngoài việc học tập giáo pháp căn bản để tự cứu bản thân, HĐ còn phải học chuyên sâu các pháp của Phật pháp để có thể làm tư lương giúp người !!! Đây là lí do vì sao đề tài Hữu Vô Sơ Yếu Luận được HĐ Lý Gia quan tâm !!!

Về nội dung, đề tài Hữu Vô Sơ Yếu Luận gồm có các nội dung chính:

– Luận về trung ấm: Cơ sở quan trọng khiến hữu tình trôi lăn !!!
– Luận về thức mê: Nhân tố làm nên cõi hữu !!!
– Luận về nghĩa không: Cảnh giới xuất thế !!!
– Luận về bản chất của hai nghĩa có và không: Giúp người tu hành không kẹt hai nghĩa hữu vô !!!
– Luận về trung đạo: Sự hoạt dụng tối ưu của trí tuệ !!!

Các câu hỏi được nêu lên trong buổi sinh hoạt như sau:

Hỏi: 
Vì sao con đọc sách, thấy ở đó người ta giảng giải trung đạo là triết lí sống của người tu hành, chủ yếu khuyên người tránh xa hai cực đoan là hưởng thụ dục lạc và tu khổ hạnh !!! Trong khi đó, Lý Gia lại đi sâu vào bản chất của hai nghĩa có và không ???

Trả lời: 
Tất cả pháp của Phật pháp đều mang trong nó ba tầng nghĩa chủ yếu gồm: Thế gian, xuất thế gian và xuất thế gian thượng thượng !!! Trung đạo pháp cũng không ra ngoài thông lệ này !!!

Vì thế, tuỳ vào cảnh giới tu tập, người tu hành sẽ hiểu và ứng dụng trung đạo tương ưng tương ưng với cảnh giới mình đang tu tập !!! Từ đó, trung đạo cũng có các ý nghĩa sai khác !!!

– Người còn trong thế gian pháp: Sẽ hiểu trung đạo như một triết lí sống mang ý nghĩa trung dung…Tức không rơi vào hai cực đoan hưởng thụ hay khổ hạnh !!!

– Người vào cảnh giới xuất thế: Hiểu trung đạo là cảnh giới không kẹt hữu vi, không kẹt vô vi… Do hiểu biết này, vị ấy thành tựu pháp môn “Tận vô tận giải thoát”, tức không tận hữu vi, không trụ vô vi… Nhờ thế, giúp vị ấy thấy được bản chất (thiệt tướng) của hai nghĩa có và không để thành tựu “Kim Cang Tâm” !!!

– Người ở cảnh giới xuất thế gian thượng thượng: Sẽ thấy trung đạo chính là cảnh giới “phi hữu phi vô” !!! Từ đó, trí tuệ có được sự hoạt dụng tối ưu, biến “hết thảy pháp ‘trở thành’ Phật pháp” trên tinh thần “hết thảy pháp ‘đều là’ Phật pháp”, giúp vị ấy thành tựu “Kim Cang Trí” !!!

Hỏi:
Giữa trung ấm và trung đạo có mối liên hệ nào không ???

Trả lời: Về bản chất, trung ấm và trung đạo không có mối liên hệ nào !!! Tuy nhiên, muốn thành tựu trung đạo phải thấu suốt trung ấm !!!

Hỏi:
Vì sao trong Hữu Vô Sơ Yếu Luận có nói rằng: “Trong phạm vi tự độ không cần đào sâu ý nghĩa trung ấm, đến khi nào học độ tha (giúp người) mới cần thấm nhuần ý nghĩa của nó” ???

Trả lời: Có hai lí do !!!
– Một, đây là yêu cầu của giáo pháp: Người tu học để tự cứu bản thân chỉ cần biết sơ lược về trung ấm, về nhân quả !!! Vả chăng, người tu hành khi phần tự độ chưa xong, không đủ năng lực tiếp thu cũng như quán sát thật nghĩa của trung ấm !!! Giống như hồ nước đục, người ta không thể thấy những gì ở dưới mặt nước !!!

– Hai, đây là yêu cầu của đạo trí tuệ: Muốn giúp người phải có trí tuệ !!! Muốn có trí tuệ phải thấu suốt nguyên lí hình thành và sự luân chuyển của tâm thức cùng các pháp !!! Không biết hai điều này, sẽ không thể thiện xảo lập bày các phương tiện thù thắng để giúp người thành tựu các mục tiêu mà Phật đạo đã đề ra !!!

Hỏi:
Vì sao kinh dạy, đại ý: “Thà chấp có như núi tu di, chứ đừng chấp không như hạt cải !!! Người chấp có còn có thuốc không để cứu, người chấp không thì không có thuốc gì cứu được” ???

Trả lời:
– Người chấp có: Trong lòng chấp có thánh, thần, trời, Phật, lễ bái, cúng dường, nhân quả…v..v… Tuy những thứ này phát xuất từ tâm chấp !!! Nhưng, nó là nhân lành để người ấy tu tập !!! Do phát xuất từ nhân lành tu tập, khi đủ cơ duyên họ sẽ giác ngộ thật nghĩa của tâm là tự không, từ đó sẽ hết chấp nhất !!!

– Người chấp không: Hạng này phủ nhận tất cả, không tin có trời, Phật, thánh, thần, nhân quả, tu tập, giác ngộ, Niết Bàn…v..v… Một người với tâm địa như thế, đầy đủ ác kiến, không có niềm tin !!! Giống như người bịnh nặng, không tin trên đời có lương y, thuốc chữa… Do không tin nên họ phủ nhận tất cả mọi biện pháp chữa trị !!! Và hậu quả là không thể hết bịnh !!!

Hỏi: 
Chuyển tám thức thành bốn trí, chữ trí ở đây có phải là trí tuệ cao nhất của Phật đạo ???

Trả lời:
Chuyển tám thức thành bốn trí, trí này chỉ là “Căn bản trí” !!! Căn bản trí là thứ trí của Siêu nhị kiến cảnh giới, là nhân để học Nhất thiết trí !!! Muốn thành tựu Nhất thiết trí phải trải qua Sai biệt trí của Siêu tử địa cảnh giới trong Bất tư nghì biến dịch sanh tử !!!

Hẹn gặp lại các bạn trong lần sinh hoạt kì tới, cũng đề tài Hữu Vô Sơ Yếu Luận !!!
Chúc mọi người an vui, tinh tấn !!!
26/08/2020
LÝ TỨ